Xuân Nương Tử
Chương 6
Ta thật sự không phải Vương cô nương.
Nhưng lớp da này…
Lại đúng là của nàng.
Ta đá văng cái thân xác tanh tưởi kia đi.
Trong mắt đầy vẻ chán ghét.
Căn phòng này ngập tràn mùi máu tanh mãi không tan.
Xem ra nữ nhân ch/e/t ở đây tuyệt đối không ít.
Ta bước ra khỏi phòng.
Lý gia rộng lớn dần chìm vào bóng tối âm trầm.
Không còn một tia nhân khí.
Ánh trăng chiếu lên đôi chân trần trắng nõn của ta.
Bóng dáng lay động phía sau lúc ẩn lúc hiện.
Bắt đầu từ đâu trước đây nhỉ?
Ta nghĩ ngợi một chút.
Rồi đi về phía viện của lão tổ tông Lý gia.
Không ai biết lão tổ tông Lý gia đã sống bao lâu.
Ngoại trừ lúc Lý gia cưới tân phụ, ngày thường hắn gần như không bao giờ lộ diện.
Giống hệt vị lão phu nhân kia.
Khi ta gõ mở viện môn, tia trăng cuối cùng nơi chân trời cũng vừa biến mất.
Mà tòa trạch viện này…
Cũng sắp hoàn toàn biến thành quỷ trạch.
“Ngươi là…”
“Thất nãi nãi?”
Người mở cửa là một ma ma.
Ánh đèn lồng trong tay chiếu lên gương mặt ta.
Đồng thời cũng soi rõ vẻ kinh hoảng trên mặt bà ta.
“Ngươi… sao nửa đêm lại tới đây?”
“Lão gia bảo ta tới tìm lão tổ tông.”
“Ngài ấy nói huyết châu trong cơ thể ta xảy ra biến hóa.”
“Chỉ có lão tổ tông mới cứu được ta.”
Ma ma vừa nghe liền biến sắc.
Bà ta quá rõ thân thể này của ta dùng để làm gì.
Vừa nghe tới huyết châu xảy ra vấn đề, bà ta lập tức không dám chậm trễ.
Chỉ là vẫn lên tiếng:
“Vốn còn phải chờ thêm một thời gian nữa mới đưa ngươi tới đây.”
“Nếu hôm nay đã tới…”
“Cũng xem như số mệnh của ngươi.”
Nghe vậy, ta chỉ khẽ cong môi.
Trong bóng tối, không ai nhìn thấy đôi mắt ta đã đỏ rực từ lúc nào.
Bởi vì…
Ta ngửi thấy mùi máu tanh đã lâu không gặp.
Rất ngọt.
Giống hệt mùi trong hôn phòng.
Tươi đến phát ngọt.
Sau khi bước vào viện, bà ta dẫn ta đi không phải chính sảnh.
Mà là xuống phía dưới.
Bên dưới tòa viện này vậy mà còn có một mật thất.
Ngoài cửa đứng hai tên tráng hán sắc mặt cứng đờ canh giữ.
Nhìn thấy chúng ta tới, ngay cả tròng mắt bọn chúng cũng chẳng thèm nhấc lên.
Ta khẽ hít một hơi.
Trên người hai kẻ này nồng nặc mùi xác ch/e/t.
Xem ra cũng chẳng phải người sống.
Lý gia lão tổ tông quả nhiên có chút bản lĩnh.
Thạch môn đóng lại.
Mật thất rộng hơn tưởng tượng của ta rất nhiều.
Một hành lang dài đủ để hai người đi song song.
Cứ cách mười bước hai bên lại treo một bức mỹ nhân đồ.
Người trong tranh rõ ràng sống động.
Ngay cả tròng mắt cũng linh hoạt như thật.
Càng đi sâu vào bên trong…
Những nữ nhân trong tranh từ xa lạ dần trở nên quen mắt.
Thậm chí có vài người còn cực kỳ quen thuộc.
Ta theo sau ma ma phía trước.
Khi đi ngang qua một căn phòng, vừa lúc nhìn thấy nữ nhân bên trong bị mấy gã đàn ông cùng lúc ép xuống trêu đùa.
Hạ thân nàng đã sưng phồng tới mức không còn nhìn ra màu sắc cùng hình dạng ban đầu.
Khối tím đỏ nhô cao như một ngọn núi nhỏ.
Theo từng chuyển động của nam nhân phía trên, từng giọt huyết châu tí tách rơi xuống.
Thế nhưng nàng lại hoàn toàn không cảm thấy đau đớn.
Trên mặt chỉ còn vẻ hưởng thụ khoái cảm cực hạn.
Ta chỉ nhìn một cái đã biết.
Không quá ba ngày nữa…
Nàng sẽ bị mổ hạ thân lấy huyết châu.
Ma ma quay đầu nhìn ta một cái.
Thấy ta chẳng hề sợ hãi, ngược lại còn mang theo vài phần tò mò.
“Vị kia là Tứ nãi nãi.”
“Cũng là người trong thôn các ngươi.”
“Còn nhớ không?”
Ta gật đầu.
“Là tỷ tỷ nhà Nhị thúc Vương ở đầu thôn.”
“Gả vào đây muộn hơn Lục tỷ của ta một năm.”
Nghe ta nhắc tới Lục tỷ, sắc mặt ma ma cứng lại trong thoáng chốc.
Bà ta ý vị thâm trường nhìn ta một cái.
Lúc đi ngang qua một gian thang thất, mùi hương bên trong khiến ta khựng bước.
Mùi vị kia thơm đến câu hồn.
Tựa như mùi canh hầm tới tận xương tủy.
Chỉ ngửi một chút đã khiến người ta nghiện.
Ta bước tới gần.
Liền nhìn thấy hai lão ma ma đang dùng cây côn to bằng cánh tay khuấy mạnh chiếc nồi sắt khổng lồ.
Trong thứ nước canh trắng sữa nổi lềnh bềnh từng khối thịt xương lớn.
Mùi thịt thơm mê người kia…
Chính là phát ra từ nồi canh ấy.
9.
“Lão gia có thói quen uống canh.”
“Sau này nãi nãi cũng sẽ được ban cho vài ngụm canh thịt nóng hổi.”
Nghe vậy, ta chỉ gật đầu.
Nếu thật sự uống bát canh thịt ấy…
Chỉ sợ ta sẽ dính phải báo ứng mất.
Dẫu sao…
Đó chính là canh người.
Đi tới căn phòng lớn nhất, ma ma không dẫn ta đi tiếp nữa.
Tuy chưa bước vào, nhưng mùi máu tanh truyền tới phía trước cũng đủ đoán ra bên trong đang làm gì.
Cửa phòng mở ra.
Ta bước vào.
Lúc này ma ma mới chú ý tới việc ta đang để chân trần.
Bà ta lập tức lạnh mặt quỳ rạp xuống đất, nâng chân ta lên cẩn thận lau đi lau lại.
Hận không thể trực tiếp liếm sạch.
“Nãi nãi sao có thể không biết quý trọng bản thân như vậy.”
“Thân thể của ngài quý giá lắm đấy.”
Ta cúi đầu liếc nhìn một cái rồi rút chân về.
Ánh mắt chuyển sang lão thái gia ngồi trên cao.
Lão thái gia nheo mắt.
Trong tay cầm một cây cốt bổng không ngừng vuốt ve.
Cây xương ấy trơn bóng đầy dầu mỡ, nhìn qua đã có tuổi đời không ngắn.
Lão ta đánh giá ta vài lần rồi lên tiếng:
“Lão Thất bọn chúng xảy ra chuyện gì vậy?”
“Mới mấy ngày đã thả ngươi ra rồi?”
Nói xong, lão ta phân phó ma ma:
“Đi gọi những người khác tới.”
“Nếu Thất nãi nãi đã muốn ở dưới này…”
“Vậy không cần lên trên nữa.”
Lý gia chia thành bên trên và bên dưới.
Thông thường, những phụ nhân mới gả vào sẽ được ở phía trên một hai năm.
Ngày thường được cung phụng ăn ngon mặc đẹp.
Đợi đến khi huyết châu gần thành hình mới bị đưa xuống dưới.
Ban đầu…
Các nàng đều lấy việc được xuống dưới làm vinh hạnh.
Cho tới khi tận mắt nhìn thấy vận mệnh của mình.
Lúc ấy có hối hận cũng đã muộn.
Không ai biết trên mặt đất Lý gia này đã chảy bao nhiêu máu người.
Bên dưới lại chôn bao nhiêu xương trắng.
Nơi như vậy…
Đâu còn là thế gia hào môn gì nữa.
Rõ ràng chính là một ngôi mộ khổng lồ ăn người không nhả xương.
Đối với sự sắp xếp của lão thái gia, sắc mặt ta vẫn không đổi.
Tựa như hoàn toàn không biết vận mệnh tiếp theo của mình.
Bọn họ dẫn ta sang căn phòng bên cạnh.
Ta liền ngoan ngoãn đi theo.
Huyết châu cần bốn mươi chín ngày tinh huyết tưới nuôi.
Những ngày tiếp theo sẽ phải đối mặt với điều gì…
Không cần đoán cũng biết.
Nhưng ta không phản kháng.