Xuân Nương Tử
Chương 5
Ngay lúc nàng run rẩy tuyệt vọng, ta tiện tay nhặt một chiếc ngoại sam ném cho nàng, chậm rãi lên tiếng:
“Có điều…”
“Nghiệt nợ của Lý gia cũng nên kết thúc rồi.”
“Nhân quả luân hồi, sớm muộn cũng phải báo ứng.”
Nghe ta nói vậy, tiểu cô nương lập tức ngẩng đầu.
Đôi mắt tròn vo như nho đen mở lớn.
“Nương tử… người như Lý gia… thật sự sẽ gặp báo ứng sao?”
“Vì sao lại không chứ.”
Ta âm nhu bật cười.
Khói thuốc nơi miệng chậm rãi tan đi.
Trong đôi mắt quyến rũ như tơ thường ngày hơi hé mở vài phần lạnh lẽo.
“Nhân gian đã có ác quỷ đầy đất…”
“Vậy yêu nghiệt như ta… sao có thể vắng mặt được~”
Khói thuốc trong phòng mờ mịt lan ra.
Giữa màn sương mông lung, một cánh tay trắng như tuyết vươn ra.
Móng tay khẽ vuốt qua gương mặt Vương cô nương.
Hai bóng người quấn lấy nhau, chồng chéo đan xen không rõ tách rời.
Không bao lâu sau, cửa phòng mở ra.
Bà tử ngoài cửa bước vào.
Nhìn thấy Vương cô nương chỉ khoác hờ y phục, bà ta cung kính dâng vàng bạc lên.
“Làm phiền Xuân nương tử rồi.”
Bà tử kia nhìn qua đã ngoài sáu mươi.
Thế nhưng mái tóc đen còn đẹp hơn cả thiếu nữ trẻ tuổi.
Lớp phấn trắng trên mặt ngay cả nếp nhăn cũng chẳng rõ ràng.
Trông chẳng khác nào một lão yêu quái.
Người ngồi trên ghế không lên tiếng.
Khói thủy yên trong miệng vẫn chậm rãi lan tỏa.
“Đưa nàng ta về đi.”
“Chỉ có giày vò nhẹ nhàng một chút mới dùng được lâu hơn.”
Bà tử vừa nghe xong liền cười đến nở hoa cả mặt.
Ánh mắt nhìn Vương cô nương đầy vẻ tham lam.
Người ngồi dưới đất cúi đầu, mặc cho bà tử dìu ra ngoài.
Trong làn sương dày đặc, thân ảnh tựa trên ghế kia càng lúc càng nhạt đi.
Lý gia là đại tộc trăm năm ở đất Lũng Tây.
Gia tộc như vậy tích lũy qua nhiều đời, không chỉ giàu sang phú quý mà còn quyền thế ngập trời tại địa phương.
Từ trước tới nay vẫn luôn nghe nói người Lý gia trường thọ.
Năm đời đồng đường cũng chẳng phải chuyện lạ.
Nhưng sau khi bước vào Lý gia mới biết…
Không chỉ người Lý gia sống lâu.
Ngay cả hạ nhân trong phủ nhìn qua cũng trẻ trung hơn người thường, tựa như sống lâu hơn hẳn.
Vương cô nương là kế thất.
Người nàng gả cho là Thất lão gia của tam phòng Lý gia.
Vốn còn tưởng Thất lão gia là một lão già quá nửa đời người.
Ai ngờ nhìn qua lại chỉ như nam nhân hai mươi mấy tuổi.
Bái đường xong liền kính trà uống rượu.
Trong một đại sảnh có đến năm sáu mươi nam nhân.
Thế nhưng nữ nhân lại chẳng thấy bao nhiêu.
Nhìn sơ qua cũng chỉ có ba bốn người.
Ngồi ở vị trí chủ tọa hẳn là lão phu nhân Lý gia.
Không ai biết bà ta đã sống bao nhiêu năm.
Tuy tóc bạc trắng đầu, nhưng lớp da mặt lại trắng mịn căng chặt.
Thoạt nhìn hồng hào đầy sức sống.
Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy có chút cứng đờ quỷ dị.
Đám nam nhân kia thì ai nấy đều tham lam nhìn chằm chằm nữ nhân vừa vào phủ.
Không hề che giấu.
Đợi tới lúc kính trà xong xuôi thì trời đã nửa đêm.
Lão tổ tông Lý gia ngồi trên cao dùng ánh mắt dính nhớp nhìn Vương cô nương, giọng khàn khàn cất lên:
“Đến giờ rồi.”
“Vào động phòng đi.”
Nghe vậy, Thất lão gia đỡ Vương cô nương đứng dậy.
Hắn dịu dàng săn sóc, lại có một gương mặt tuấn tú.
Được thân phận kia chống lưng, rất khó khiến người khác không động lòng.
Cũng khó trách biết bao người chen vỡ đầu cũng muốn gả vào Lý gia.
Chỉ tiếc…
Lý gia cưới vợ từ trước tới nay chỉ cưới nữ tử Vương gia thôn.
Không vì điều gì khác.
Chỉ vì nữ tử Vương gia thôn ai nấy eo ong ngực lớn, tuyệt diệu vô cùng.
Người thường không chịu nổi.
Chỉ có người Lý gia mới chịu được.
Trong động phòng, sắc đỏ đã trầm tới mức gần như ngả tím.
Thất lão gia cùng Vương cô nương làm xong lễ nghi liền cởi y phục.
Không biết có phải ảo giác hay không…
Nàng luôn cảm thấy trong căn phòng này có một mùi thơm ngọt quỷ dị.
Tựa như mùi tanh bị ngâm đến hóa ngọt.
Thất lão gia là kẻ dịu dàng.
Tiến vào cẩn thận, động tác cũng rất nhẹ nhàng.
Bên trong cơ thể châu nữ không chỉ là ôn nhu hương của nam nhân.
Mà còn là nơi tiêu hồn của nữ nhân.
Chẳng bao lâu sau, Vương cô nương đã bị hành hạ đến thần hồn điên đảo.
Chỉ hận không thể ch/e/t luôn trên chiếc giường tiêu hồn này.
Thấy thời cơ gần đủ, Thất lão gia rút người ra.
Mà phía sau hắn từ lúc nào đã xuất hiện vài bóng đen.
Một kẻ trong đó vượt qua Thất lão gia, trực tiếp đè lên thân thể trần trụi trên giường.
Trong màn đêm, độ cong nơi khóe môi nữ nhân càng lúc càng lớn.
“Lão gia…”
“Nô gia là châu nữ.”
“Một người… không đủ đâu…”
8.
Vương cô nương gả vào Lý gia ba ngày.
Suốt ba ngày ấy nàng và Thất lão gia chưa từng bước ra khỏi phòng.
Trong hôn phòng vẫn đỏ đến âm trầm.
Giường tháp lay động không ngừng.
Chẳng bao lâu sau, một cánh tay trắng như tuyết từ trong màn đưa ra ngoài.
Thuận tay ném một thứ khô quắt nhăn nheo chỉ còn da bọc xương xuống đất.
Tương tự…
Dưới đất còn có thêm vài bộ như vậy.
Tựa như đang dư vị điều gì đó, Vương cô nương nheo mắt hưởng thụ một hồi.
“Lão gia…”
“Ngài tránh nô gia xa như vậy làm gì?”
Nàng mở mắt ra.
Rõ ràng lúc này đang dang rộng hai chân, yêu diễm mê hoặc.
Thế nhưng lại khiến người khác lạnh toát tận đáy lòng.
Đặc biệt là với Thất lão gia.
Hắn lúc này nào còn vẻ trẻ trung cường tráng như ngày đầu gặp mặt.
Hiện tại hai mắt hắn hõm sâu, da mặt chảy xệ, thân thể khô quắt.
Nói hắn tám mươi tuổi còn chưa chắc đã quá lời.
Hắn run rẩy, hai mắt trợn tròn.
“Đừng… đừng tới đây…”
“Ngươi… ngươi vậy mà…”
“Lão gia làm sao thế?”
“Nô gia là thiên âm nữ mười năm khó gặp một lần.”
“Nếu tinh khí không được rót đủ…”
“Thì huyết châu sao có thể luyện ra được chứ?”
Thất lão gia hoảng sợ.
“Ngươi biết huyết châu được luyện ra thế nào sao?”
“Đồ vật nằm trong thân thể nô gia…”
“Làm sao nô gia lại không biết?”
Vương cô nương xoay người, chậm rãi bò về phía hắn.
Hắn sợ đến mức liên tục lùi lại.
Nhưng chiếc giường này vốn chẳng lớn.
Đã không còn chỗ để trốn.
“Đừng qua đây!”
“Ngươi… ngươi không phải nàng ta!”
Thất lão gia sợ tới mức khóe mắt như muốn nứt toác.
Con ngươi lồi ra như sắp nổ tung.
Khóe miệng Vương cô nương kéo rộng.
Nàng đưa lưỡi liếm nhẹ đầu ngón tay.
“Lão gia nói linh tinh gì vậy…”
“Nô gia sao lại không phải nàng chứ?”
“Hay là…”
“Lão gia đang sợ?”
Sợ?
Sợ điều gì đây?
Gia tộc khổng lồ như Lý gia, có gì phải sợ?
Nhưng đó chỉ là với người thường.
Khi Thất lão gia nhìn thấy móng tay nữ nhân trước mặt đột nhiên mọc dài, trực tiếp đâm thủng bụng mình rồi xé toạc ra…
Hắn vậy mà ngay cả tiếng kêu cũng không phát nổi.
Chất lỏng vàng đục tanh tưởi phun ra giữa hai chân, chảy đầy trên giường.
Hòa cùng ruột gan trượt khỏi bụng hắn.
Mùi vị ghê tởm ấy khiến ngay cả ta, kẻ đã quen nhìn máu tanh, cũng cảm thấy buồn nôn.
Thất lão gia nói không sai.