Xuân Nương Tử
Chương 4
Ta tuy không phải người.
Nhưng cũng biết thế nào là thiện, thế nào là ác.
“Trên đời này mất đi một Tần An cũng chẳng sao.”
“Nhưng nếu mất đi sát thần tướng quân, bá tánh Toại thành sẽ thật sự gặp nguy hiểm.”
Toại thành nằm cách biên cảnh chưa đầy mười dặm, từ trước tới nay luôn là nơi ngoại bang nhòm ngó xâm lược.
Nếu không nhờ những năm qua có sát thần Tần An trấn giữ…
Tòa thành này e rằng từ lâu đã xác chất thành núi, biến thành phế thành hoang tàn.
Ông trời đã ban cho hắn công đức lớn như vậy.
Ta đương nhiên cũng sẽ không không biết điều mà phá hỏng tất cả.
Huống hồ…
Chuyện này đối với ta mà nói cũng có lợi.
Tần An khẽ cười.
Hắn không hỏi ta rốt cuộc là thứ gì.
Mà ta cũng không nhắc tới quá khứ trước đây của hắn.
Giống như ngày đầu gặp mặt.
Chúng ta quấn lấy nhau trên giường tới chết đi sống lại, không biết mệt mỏi.
Vết thương nơi bụng dưới của hắn từ lâu đã được đầu lưỡi ta liếm tới khép miệng.
Không còn thất thải kim thiềm, hắn vẫn mạnh mẽ kinh người.
Chỉ là cuối cùng cũng trở về kích thước mà người thường có thể tiếp nhận.
Dẫu vậy…
Vẫn vô cùng đáng sợ, hành hạ ta đến mức muốn sống không được muốn ch/e/t không xong.
Chậc.
Đúng là tiện nghi cho tiểu quả phụ kia rồi.
…
Ngày rời khỏi Toại thành, vừa khéo gặp đội ngũ đưa dâu.
Cả đường trống chiêng vang dội náo nhiệt vô cùng.
Cho dù là quả phụ tái giá, phô trương vẫn làm đủ mười phần.
Ta vén rèm kiệu nhìn ra ngoài, nghĩ ngợi một lát rồi rít một hơi thủy yên, chậm rãi thở ra.
Làn khói lững lờ bay vào trong kiệu cưới.
Tân nương dưới lớp khăn voan đỏ chỉ cảm thấy nơi thân dưới bỗng dâng lên một luồng ấm nóng tê dại, ngứa ngáy tận xương.
Nhưng cảm giác ấy rất nhanh đã biến mất.
Nàng tuy từng có phu quân, không phải cô nương chưa hiểu chuyện đời.
Nhưng rốt cuộc có thể sống sót dưới thân vị sát thần kia hay không vẫn khó nói.
Dẫu sao hai người trước đều ch/e/t vì hạ thân nứt vỡ.
Về sau, quả phụ tái giá kia cùng vị tướng quân mất vợ dần dần trở thành một giai thoại ở Toại thành.
Mà nửa năm sau, ta cũng nhận được một phần công đức cực lớn.
Hóa ra vào cuối thu đầu đông, Toại thành từng vài lần suýt thất thủ.
Tần An dẫn binh tử thủ, cuối cùng đánh lui được quân địch.
Nhưng bá tánh thương vong vô số.
Tiểu quả phụ kia đã tán sạch gia tài mới cứu được một phần người sống sót.
Vốn dĩ phần nhân quả này tuy có liên quan tới ta, nhưng không đến mức lớn như vậy.
Nguyên nhân thật sự là…
Tiểu quả phụ ấy lại là tín đồ của miếu Hỷ Hồ.
Tần An nghịch thiên cải mệnh, vốn không nên có con nối dõi.
Nhưng tiểu quả phụ kia lại cố tình cầu tới trước mặt ta.
Cho nên…
Ta đã tặng cho nàng một thai tử.
Nhưng đó vẫn chưa phải chuyện quan trọng nhất.
Quan trọng nhất là…
Đứa bé trong bụng nàng lại là người từ thượng giới chuyển thế xuống.
Sau khi tính ra nhân quả, ta tức đến mức suýt phun cả ba dặm khói thuốc.
Loại thân phận gì vậy chứ.
Lại dám giẫm lên đầu ta làm bàn đạp.
Cơn tức này mãi không tiêu tan, cho tới khi ta chọn gia đình tiếp theo.
Có lẽ vì tâm trạng gần đây không tốt, lúc xuống tay ta hơi mạnh hơn một chút.
Vương cô nương đang ngâm trong thùng thuốc lập tức rơi nước mắt.
“Ưm… cầu Xuân nương tử thương xót…”
“Ngoan ngoãn cái gì, ta đâu phải cô gia nhà ngươi.”
Ta rút ngọc chi ra, gõ nhẹ lên mông nàng.
“Quỳ xuống.”
Vương cô nương trông nhỏ nhắn mềm mại.
Nhưng nơi nào nên có thì chẳng thiếu thứ gì.
Thậm chí còn đầy đặn hơn người thường.
Đặc biệt là đôi nhũ phong kia, căng tròn như sắp nứt ra.
Sau khi nàng quỳ xuống, ta cũng phát hiện ra điều không bình thường khác.
Đôi mắt lập tức sâu thêm vài phần.
“Thân thể ngươi đã dùng thứ gì?”
Vương cô nương run lên.
Hốc mắt đỏ bừng, dường như không biết có nên nói ra hay không.
Thấy vậy, ta khẽ nâng mắt.
Một màn vô hình lập tức bao phủ cả căn phòng.
Người ngoài không nhìn ra bất kỳ điều dị thường nào, chỉ cảm thấy trong phòng càng thêm tĩnh lặng.
“Không cần sợ, cứ nói đi.”
“Vì sao một xử nữ như ngươi lại quanh năm dùng thuốc dưỡng thân thể thành ra thế này…”
“Ngay cả bên dưới cũng mọc ra châu.”
Nếu ta nhớ không lầm…
Loại nữ nhân này được gọi là huyết châu nữ.
Cái gọi là huyết châu nữ, chính là từ năm sáu tuổi đã bắt đầu nhét trai châu xuống dưới.
Mỗi năm một viên.
Lại thêm thuốc thang dưỡng khắp toàn thân.
Những viên châu ấy sẽ theo năm tháng mà mọc sâu vào thịt.
Càng ngày càng lún sâu.
Sau hơn mười năm nhét đầy, bên trong sẽ hình thành một lớp nhục châu bích.
Loại châu nữ này không chỉ khiến nơi kia của nam nhân sung sướng tới mức muốn sống không được muốn ch/e/t không xong.
Mà toàn thân còn bị thuốc ngấm tận cốt tủy.
Sớm đã trở thành dược nhân hiếm có khó tìm.
Nhưng người đời chỉ biết huyết châu nữ được thuốc nuôi lớn.
Dùng lâu dài không chỉ khiến người ta khoái hoạt mà còn kéo dài tuổi thọ.
Không ai biết…
Bọn họ còn có một công dụng khác.
Khi những viên châu trong cơ thể châu nữ trải qua sự ma sát lâu dài của bốn mươi chín nam nhân, dần biến thành màu đỏ máu…
Chính là lúc lấy châu.
Khi đó, châu nữ sẽ bị mổ hạ thân trước tiên, móc toàn bộ châu ra ngoài.
Những viên huyết châu được nam nhân dùng tinh khí cùng máu nuôi dưỡng quanh năm không chỉ kéo dài tuổi thọ…
Mà máu thịt của châu nữ cũng trở thành đại bổ.
Thông thường, châu nữ bị móc châu sẽ không lập tức chết đi.
Mà trước tiên sẽ bị tháo cạn máu từ bên dưới.
Số máu ấy được luyện thành dược hoàn bổ khí.
Lớp da trên người thì làm thành tranh da người đem bán.
Sau đó thịt đem nấu canh.
Xương nghiền thành bột.
7.
Những cô nương gả vào Lý gia, nhiều nhất chỉ ba năm năm sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.
Mà đó còn chỉ là kết cục của châu nữ bình thường.
Cô nương trước mặt ta lại là thiên âm nữ sinh đúng âm niên âm nguyệt âm nhật âm thời.
Loại nữ tử này cực kỳ hiếm có.
Không cần ba năm năm.
Chỉ cần liên tục hai mươi mốt ngày bị rót đầy dịch thể của nam nhân không ngừng nghỉ, liền có thể mài ra huyết châu.
Huyết châu được lấy từ thiên âm nữ có hiệu quả gấp mười lần nữ tử bình thường.
Không chỉ máu thịt có thể cải tử hoàn sinh.
Mà ngay cả lớp da trên người cũng có thể thay cho kẻ khác.
Lý gia mời ta tới không phải để dạy nàng kỹ xảo trên giường.
Mà là dùng bí dược bảo vệ nơi kia của nàng.
Nếu không…
Làm sao chịu nổi bốn mươi chín nam nhân thay phiên nhau không ngừng rót vào.
Chỉ sợ chưa được mấy ngày đã mất mạng.
Người đời đều nói yêu tinh như ta không hiểu nhân tính.
Nhưng con người rõ ràng còn đáng sợ hơn yêu quái nhiều.
“Xuân nương tử… nô gia không muốn chết… cầu ngài tha cho nô gia…”
Vương cô nương bịch một tiếng quỳ sụp xuống dưới chân ta.
Cũng chẳng còn để tâm liệu có bị bà tử ngoài cửa nghe thấy hay không.
Ta đặt ngọc chi xuống, cầm thủy yên rít một hơi.
Tiểu cô nương trần trụi run lẩy bẩy, không dám ngẩng đầu.
“Ta là xuân sàng nương tử do Lý gia mời tới.”
“Lý gia là đại tộc số một đất Lũng Tây.”
“Cho dù ta thả ngươi đi, ngươi lại có thể chạy thoát thế nào?”
Nghe ta nói vậy, Vương cô nương hoàn toàn suy sụp ngã xuống đất.
Nàng lớn lên ở Vương gia thôn.
Nữ tử trong thôn từ trước tới nay chỉ gả cho Lý gia.
Vốn dĩ trong nhà có bảy tỷ muội.
Nàng là người nhỏ tuổi nhất.
Theo năm tháng lớn lên, từng tỷ tỷ của nàng lần lượt biến mất không còn tung tích.
Lý gia hết lần này tới lần khác ngồi kiệu tới cưới người.
Qua ba năm lại đổi thê tử khác.
Mà nàng…
Rồi cũng sẽ như vậy.
Không phải nàng không biết vận mệnh của mình.
Nhưng nàng không cam lòng.
Hỷ Hồ nương nương từng nói…
Nhất định sẽ có người tới giúp nàng.
Nàng không muốn chết!