Xuân Nương Tử
Chương 3
Càng lúc càng gấp gáp.
Càng lúc càng mãnh liệt.
Hắn như phát điên lên.
Tựa như thật sự muốn làm ch/e/t ta.
Nhưng hắn không biết…
Hắn càng hung hăng, ta lại càng thích.
Nam nhân mỹ vị như vậy không dễ gặp.
Mà tinh khí sung mãn đến mức này càng là đại bổ.
Giữa những lay động dữ dội, ta đưa tay vuốt ve gương mặt tuấn mỹ của hắn.
Đầu ngón tay dính lấy một giọt mồ hôi óng ánh.
Dưới ánh nhìn đỏ rực của hắn, ta chậm rãi đưa nó vào miệng.
“Tướng quân… thật ngon~”
5.
Hắn hung hăng run lên.
Sắc mặt càng lúc càng tối sầm, tựa vực sâu vô tận sắp nuốt chửng ta.
“Yêu tinh!”
Hắn thấp giọng mắng một câu.
Cánh tay buông lỏng, trực tiếp ném ta xuống.
Khi ta còn chưa kịp phản ứng, hắn đã ép ta lên mép dục trì từ phía sau.
Nước trong hồ bắn tung tóe càng dữ dội hơn.
Mà trong từng đợt tình dục ấy, ta cũng nếm được tinh khí tuyệt mỹ đến cực điểm.
Không chỉ tinh thuần.
Mà còn vô cùng dồi dào.
Tần An là tướng quân.
Theo lý mà nói, trên người hắn hẳn phải mang rất nhiều sát nghiệt.
Loại người này thường đều có nghiệt chướng quấn thân.
Nhưng hắn lại khác.
Nghiệt nợ trên người hắn gần như yếu đến không đáng kể.
Ngược lại, công đức khổng lồ bao phủ quanh thân.
Nghĩ kỹ lại cũng dễ hiểu.
Dẫu sao hắn cũng đã che chở vô số bá tánh trong thành, bảo vệ quốc gia, trấn thủ biên cương.
Khó trách tinh khí của hắn lại tinh khiết đến vậy.
…
Sự hoang đường trong dục trì kéo dài suốt mấy ngày mấy đêm.
Tên Tần An này giống như muốn trút sạch toàn bộ tinh nguyên đã đè nén suốt bao năm qua.
Một khi bắt được miếng ăn liền điên cuồng ép khô.
Cho dù là thân thể cực phẩm trăm năm khó gặp như ta cũng có phần chịu không nổi kiểu giày vò ấy.
Ba ngày sau, dưới ánh mắt của toàn bộ nô bộc trong phủ, Tần An tự mình bế ta ra khỏi dục trì, đưa về chính viện của hắn.
Trên nhuyễn tháp, cả người ta mềm nhũn không xương.
Mặc cho nam nhân nâng niu như báu vật mà nhẹ nhàng đặt xuống.
“Không ngờ tướng quân cũng có lúc thiết cốt nhu tình như vậy.”
“Nô gia còn tưởng mấy ngày trước mới là bộ mặt thật của ngài.”
Mày mắt Tần An nhìn qua lạnh lẽo.
Ngay cả đầu ngón tay cũng mang theo hơi lạnh.
Nhưng trong đôi mắt ấy lại cố tình giấu một tia ấm áp.
Ánh mắt hắn lướt qua những vết xanh tím trên người ta, rồi quay người lấy ra một bình thuốc mỡ.
“Xuân nương tử chịu khổ rồi, là Tần mỗ quá thô bạo.”
Nói xong, hắn cúi đầu chậm rãi bôi thuốc lên người ta.
Vốn dĩ trên người ta chỉ khoác hờ một chiếc ngoại bào, thấy vậy liền dứt khoát vung tay, thản nhiên để lộ thân thể trước mặt hắn.
Ngọc cốt phong loan, mị sắc trời sinh.
Đầu ngón tay Tần An khựng lại đôi chút, dần dần trở nên nóng bỏng.
Nhưng có lẽ vì thân thể ta bị hắn giày vò quá mức tàn nhẫn, cuối cùng hắn vẫn cố nhịn xuống.
Bôi thuốc xong, trên trán hắn đã phủ đầy mồ hôi.
Ta nhìn gương mặt tuấn mỹ ấy, đầu lưỡi khẽ đảo.
“Tướng quân có biết vì sao từ nhỏ tử tôn căn của ngài đã lớn đến vậy không?”
Tần An lập tức ngẩng mắt nhìn ta.
Đôi mắt đen sâu thẳm, tựa như đang dò xét.
“Khi còn nhỏ, tướng quân có từng nhờ thứ gì đó để dưỡng thân luyện cốt không?”
“Làm sao nàng biết được?”
Ta mỉm cười, ánh mắt dừng lại nơi lồng ngực để trần của hắn.
“Nếu tướng quân còn muốn sống lâu thì nên sớm lấy thứ đó ra.”
“Bằng không, sớm muộn gì nó cũng khiến thân thể ngài nổ tung mà chết.”
Nghe vậy, Tần An mới thật sự cẩn thận đánh giá ta.
Hắn mặt như quan ngọc.
Lúc không cười quả thực vừa lạnh vừa trầm.
Nếu khoác chiến giáp, tay cầm trường thương, máu tươi nhuộm khắp chiến trường, quả thật rất hợp với lời đồn kia.
Sát thần.
Người bình thường bị hắn nhìn như vậy, e rằng chẳng bao lâu đã run cầm cập.
Nhưng ta hoàn toàn không hoảng.
Bởi vì ta biết mục đích của hắn.
Đúng vậy.
Lần này chọn người, nói là ta chọn hắn, chẳng bằng nói Tần An đã thả mồi để dụ ta tới.
Rất lâu sau, hắn khẽ cười một tiếng.
Mày mắt như tan hết sương tuyết.
“Ta sớm đã nghe nói Xuân nương tử hiểu rộng biết nhiều. Bất cứ chuyện gì cầu đến trước mặt nàng, nàng đều có thể nghĩ ra cách giải quyết.”
“Thứ trong cơ thể ta… vậy phải phiền Xuân nương tử rồi.”
Ta cong môi, nhàn nhạt gật đầu xem như đồng ý.
Những ngày sau đó, ngoại trừ lúc ra khỏi thành tuần phòng, mỗi ngày Tần An đều dây dưa cùng ta tới tận trời sáng.
Thứ trong cơ thể hắn không phải gì khác.
Mà là một con thất thải kim thiềm.
Loại kim thiềm này có thể cứu người chết sống lại, cải tử hoàn sinh.
Được nó nuôi dưỡng, cho dù đã bước một chân vào Quỷ Môn Quan cũng có thể kéo trở về.
Tần An từ nhỏ thân thể yếu ớt nhiều bệnh.
Năm sáu tuổi suýt nữa tắt thở.
Đúng lúc một đạo sĩ vân du đi ngang qua, để lại bảo vật này.
Từ đó độc đinh của Tần gia sống sót.
Toại thành cũng có thêm một vị sát thần tướng quân chiến vô bất thắng.
Nhưng bọn họ không biết…
Con thất thải kim thiềm này nuôi dưỡng không chỉ thân thể con người.
Mà còn cả hồn phách.
Ta nằm bò trên người Tần An, thân thể men theo từng đường cơ bắp chậm rãi trượt xuống bụng dưới của hắn.
Hơi thở ấm nóng lướt qua.
Cơ bụng nam nhân lập tức co chặt.
Cứng thật~
Ta khẽ cười một tiếng, để lộ cây ngân châm đang ngậm trong miệng, trực tiếp đâm vào đan điền của hắn.
Cảm giác tê ngứa đau nhói khiến Tần An khó nhịn vô cùng.
Một tay hắn siết lấy eo ta, nâng lên rồi ép ngồi xuống, động tác liền mạch không chút ngập ngừng.
“Tướng quân thật chẳng có chút kiên nhẫn nào.”
“Nàng nói ta không có kiên nhẫn, chẳng bằng hỏi thử trên đời này có nam nhân nào chống đỡ nổi Xuân nương tử không.”
Hắn nhắm mắt, cảm nhận lực đạo đang quanh quẩn bên trong cơ thể ta.
Chẳng bao lâu sau, trên bụng dưới hắn đã có thêm ba cây ngân châm.
Một tay ta chống xuống, tay kia khẽ búng lên đầu châm.
Chỉ nghe một tiếng ong nhẹ vang lên.
Vùng bụng dưới đột nhiên nổi lên một cục u cỡ bằng ngón tay, dần dần hiện ra hình dạng của một con cóc.
Tần An trơ mắt nhìn thứ trong cơ thể mình hiện hình.
Mồ hôi nóng rơi dọc thái dương.
Dần dần, toàn thân hắn đỏ bừng lên.
Ngay cả thứ đang ở trong cơ thể ta cũng lại lớn thêm vài phần.
“Xuân nương tử, làm sao lấy nó ra?”
Ta cúi mắt nhìn nam nhân dưới thân.
Một tay cong lại như vuốt.
Trong lúc hắn còn chưa kịp phản ứng, ta đã nhanh chóng đâm thẳng vào bụng hắn.
Lớp da bị xé mở.
Bên trong lộ ra một con cóc đang trợn mắt đảo qua đảo lại.
Màu sắc của nó đã ảm đạm, gần như bị hút khô toàn bộ.
Thân hình gầy yếu nhỏ bé.
Vậy mà vẫn không cam lòng há miệng giãy giụa, muốn liều chết một phen.
Ta nhìn nó một lát, đột nhiên bật cười.
Rồi trực tiếp bóp nát nó thành bột.
Đám bột kia vẫn còn mang theo linh khí óng ánh nhàn nhạt, cùng nhau bị ta hút vào trong cơ thể.
Ta nhắm mắt, dư vị một chút cảm giác tuyệt mỹ ấy.
Đến khi mở mắt lần nữa.
“Tướng quân cảm thấy thân thể này… dùng có thuận tay không?”
6.
Tần An siết chặt eo ta.
Gương mặt trắng như ngọc hiện rõ vẻ nhẹ nhõm.
Mặc cho vết thương nơi bụng dưới còn đang rỉ máu, ruột gan gần như sắp tràn ra ngoài, hắn vẫn đè ta xuống dưới thân.
“Xuân nương tử sớm đã biết, vì sao còn giúp ta?”
Mày mắt nam nhân bỗng trở nên lạnh lẽo sắc bén.
Bàn tay lớn vuốt ve chiếc cổ yếu ớt của ta.
Đúng vậy.
Ta sớm đã biết vị sát thần tướng quân này là kẻ mượn xác hoàn hồn.
Tần An thật sự đã chết từ năm sáu tuổi.
Kẻ sống lại sau đó, e rằng chính là tên đạo sĩ vân du kia.
Nếu không, loại bảo vật chuyên nuôi dưỡng hồn thể như thất thải kim thiềm sao có thể dễ dàng bị đem tặng cho người khác.
Ta không vạch trần hắn, chẳng qua là vì công đức trên người hắn mà thôi.
Công đức của người thường tuyệt đối không thể tinh thuần đến vậy.
Cho dù là vị tướng quân bảo vệ quốc gia cũng chưa chắc có được một nửa của tên đạo sĩ kia.
Nếu hắn đã tạo phúc cho thương sinh, bảo vệ gia quốc…
Vậy vì sao ta phải vạch trần hắn?
Để mặc hắn cùng thất thải kim thiềm giằng co tới mức lưỡng bại câu thương sao?