Sau Khi Cô Biến Mất, Tim Anh Cũng Mất Đi
Chương 3
Cô từng vô số lần ảo tưởng rằng cuộc sống như vậy sẽ kéo dài mãi mãi, không có điểm dừng.
Nhưng bây giờ xem ra, giấc mộng đẹp của cô đã đến lúc phải tỉnh rồi.
Đang mải mê suy nghĩ, ngoài sân bỗng vang lên tiếng xe ô tô.
Lộc Thanh Ninh ngẩng đầu, liền thấy Thương Úc dẫn Diệp Thi trở về.
Sắc mặt anh vẫn bình thản, còn Diệp Thi thì tủm tỉm cười, không ngừng tìm chủ đề nói chuyện.
Hai người cười nói đi vào phòng khách. Nhìn thấy cảnh tượng trống trải này, Thương Úc hơi nhíu mày.
“Sao trong nhà thiếu nhiều đồ vậy?”
“Em dọn dẹp bớt một số đồ lặt vặt không dùng đến.” Lộc Thanh Ninh cụp mắt, tùy tiện tìm một cái cớ.
Thương Úc cũng không nghĩ nhiều, nhìn cô một cái, rồi chuyển ánh mắt sang Diệp Thi.
“Diệp Thi không được khỏe, nhà cô ấy lại gặp chút vấn đề, nên cô ấy sẽ đến đây ở vài ngày.”
Lộc Thanh Ninh gật đầu: “Vâng.”
Anh là kim chủ, cô là chim hoàng yến.
Anh thực ra không cần phải giải thích với cô.
Thấy thái độ thờ ơ, không thắc mắc lạ thường của cô hôm nay, Thương Úc nhíu mày, dường như nhận ra điều gì đó bất thường. Anh định hỏi thêm thì Diệp Thi đã đánh trống lảng.
“A Úc, em có thể ở phòng ngủ hướng Nam không? Còn nữa, anh biết em dị ứng phấn hoa mà, những chậu hoa ngoài ban công có thể tạm thời dời đi không? Mấy tấm thảm này cũng dễ vướng vào giày cao gót của em, em không thích lắm, dẹp đi được không?”
Thương Úc ừ một tiếng, rồi bảo quản gia làm theo lời cô ta sắp xếp.
Diệp Thi nhếch mép, liếc xéo Lộc Thanh Ninh một cái, trong ánh mắt là sự khoe khoang không hề giấu giếm.
Nhìn quản gia dẫn người dọn thảm, dọn chậu hoa, dọn dẹp phòng ngủ chính nhường lại cho cô ta, ngôi nhà này dần biến thành dáng vẻ xa lạ, trong lòng Lộc Thanh Ninh dâng lên cảm giác chua xót.
Nhưng sau sự bức bối, lại sinh ra chút nhẹ nhõm. Cô tự an ủi mình trong lòng, dù sao cũng sắp rời đi rồi, tất cả những thứ này không còn liên quan gì đến cô nữa.
Ôm suy nghĩ đó, cô lặng lẽ cúi đầu, một mình lên lầu trở về phòng.
**Chương 4**
Ngày hôm sau, giọng nói của Diệp Thi xuyên qua cửa sổ, truyền rõ mồn một lên lầu hai.
“Bức tranh sơn dầu em vẽ này sao anh vẫn còn giữ vậy? Nếu anh thích, ngày mai em vẽ cho anh một bức mới được không?”
“Hôm nay thời tiết đẹp quá, anh đi dạo cùng em nhé, bác sĩ bảo em phải vận động nhiều thì mới mau khỏe.”
“Em hơi đói rồi, A Úc, anh nấu cho em bữa cơm được không? Lâu lắm rồi em không được thử tay nghề của anh.”
Thương Úc hiếm khi đáp lại bằng lời, nhưng mọi yêu cầu của Diệp Thi, anh đều đáp ứng từng chút một.
Anh ngồi bất động hai tiếng ở phòng khách làm mẫu cho cô ta vẽ, đi dạo cùng cô ta nửa tiếng ở bên ngoài, rồi đích thân vào bếp nấu một bàn đồ ăn lớn.
Lộc Thanh Ninh thu hết mọi chuyện vào tầm mắt, đồng thời thông qua ánh mắt và cử chỉ của anh, cô đoán ra được rằng anh đang rất vui vẻ.
Có lẽ, đây mới là tương lai dài lâu mà anh khao khát.
Buổi tối, Lộc Thanh Ninh xuống lầu lấy nước. Khi quay lại, cô thấy Diệp Thi đang ở trong phòng mình, tay cầm di vật mà bố cô để lại.
Giây phút ấy, toàn thân Lộc Thanh Ninh căng cứng, lao tới muốn lấy lại chiếc đồng hồ.
Diệp Thi cao hơn cô một cái đầu, trực tiếp giơ cao tay lên, huênh hoang nhìn cô.
“Cái đồng hồ rách nát thế này mà cô lại quan tâm như vậy, xem ra là món đồ rất quan trọng rồi?”
Lộc Thanh Ninh gần như không do dự đáp: “Đúng, rất quan trọng, cô trả lại cho tôi!”
Nghe vậy, Diệp Thi cười khẩy: “Trả cho cô cũng được thôi, chỉ cần cô quỳ xuống, tôi sẽ từ bi một lần.”
Lộc Thanh Ninh khó tin nhìn cô ta: “Diệp tiểu thư, tôi đã hứa với cô là sẽ rời đi rồi, người Thương tiên sinh thích cũng là cô. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc tranh giành gì với cô, tại sao cô lại cứ nhắm vào tôi?”
“Tại sao à? Vì tôi nhìn cô không vừa mắt. Mặc dù cô đã hứa sẽ rời đi, nhưng cứ nghĩ đến việc cô chiếm lấy A Úc suốt ngần ấy năm, trong lòng tôi lại khó chịu, muốn xả hận một chút. Dù sao thì, chiếc đồng hồ này hiện đang trong tay tôi, tôi cho cô 10 giây. Nếu cô không làm theo, vậy thì cô hãy vĩnh biệt chiếc đồng hồ này đi nhé.”
Thấy vẻ ngạo mạn ngang ngược của cô ta, trong lòng Lộc Thanh Ninh tràn ngập sự bất lực và đau thương.
Đếm ngược từ mười xuống một, Diệp Thi làm tư thế ném chiếc đồng hồ đi.
Lộc Thanh Ninh hết cách, đành cắn răng ép mình quỳ xuống đất.
“Như vậy đã được chưa, Diệp tiểu thư?”
Thấy vẻ mặt nhục nhã của cô, Diệp Thi mới mãn nguyện.
Nhưng cô ta không hề trả lại đồng hồ cho Lộc Thanh Ninh, mà giơ tay ném thẳng nó xuống lầu.
Lộc Thanh Ninh nín thở, vội vàng chạy tới muốn cứu vớt, nhưng không ngờ lại vô tình đụng phải Diệp Thi.
Diệp Thi lộn vòng lăn xuống cầu thang, trong chớp mắt máu me be bét.
Thương Úc vừa hay chứng kiến cảnh này, vội vàng bước tới.
“Có chuyện gì vậy?!”
Diệp Thi rúc vào ngực anh, đỏ mắt vừa ăn cướp vừa la làng. Cô ta nói mình lỡ tay làm hỏng đồng hồ của Lộc Thanh Ninh, khiến cô tức giận nên đã đẩy cô ta xuống cầu thang.
Khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng của Thương Úc phủ lên một tầng phẫn nộ. “Chỉ vì một chiếc đồng hồ mà cô dám ra tay với người khác sao? Lộc Thanh Ninh, có phải những năm qua tôi quá nuông chiều cô rồi không?”
Nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của anh, trong lòng Lộc Thanh Ninh đau đớn tột cùng. Cô cố nhịn nỗi đau thương muốn giải thích: “Thương tiên sinh, là cô ta bức ép tôi trước…”
“Đủ rồi!”
Thương Úc đang trong cơn thịnh nộ không nghe lọt tai câu nào, nghiêm giọng ngắt lời cô.
Anh lập tức gọi vệ sĩ, bảo họ nhốt cô vào kho lạnh để cô kiểm điểm bản thân thật tốt, rồi bế Diệp Thi rời đi.
Lộc Thanh Ninh bị vài tên vệ sĩ giữ tay chân, ném thẳng vào kho lạnh.
Trong kho lạnh âm mấy độ, Lộc Thanh Ninh co ro ở góc tường, trên người ngưng tụ từng lớp sương trắng.
Cô chỉ cảm thấy máu trong người sắp đông cứng lại, cơ thể run rẩy không ngừng.
Thời gian như ngưng đọng, trôi qua vô cùng chậm chạp.
Cô nắm chặt chiếc đồng hồ đã vỡ nát trong tay, trong đầu hiện lên những khoảng thời gian hạnh phúc bên cha mẹ.
Trong cơn hoảng hốt, cô nghe thấy tiếng mở cửa, nhấc đôi mắt nhòe lệ lên nhìn.
Một bóng người từ từ tiến về phía cô. Cô theo bản năng gọi một tiếng “mẹ”, khẽ lẩm bẩm: “Mẹ ơi, con thích sai người rồi, con hối hận rồi…”
**Chương 5**
Lờ mờ nghe thấy câu nói đó, Thương Úc nhíu mày, vô thức bước đến trước mặt Lộc Thanh Ninh chằm chằm nhìn cô.
“Cô vừa nói gì? Hối hận cái gì?”
Cô không còn sức để trả lời, không trụ thêm được nữa, trước mắt tối sầm rồi lịm đi.
Cũng không biết qua bao lâu, khi tỉnh lại, Lộc Thanh Ninh phát hiện mình đang ở bệnh viện.
Đọc tiếp: Chương 4 →