Sau Khi Cô Biến Mất, Tim Anh Cũng Mất Đi
Chương 2
Cô mở tủ quần áo, lấy ra một bộ vest nam mà cô đã thức trắng đêm để thiết kế và chỉnh sửa suốt ba tháng qua. Vốn dĩ, cô định lấy đây làm món quà sinh nhật tự tay làm để tặng anh.
Cô từ bỏ cơ hội ra nước ngoài học tập, chính là vì muốn được ở lại bên cạnh anh lâu dài, cùng anh trải qua hết năm này đến năm khác.
Nhưng bây giờ xem ra, không cần thiết nữa rồi.
Nghĩ đến đây, khóe môi Lộc Thanh Ninh nở một nụ cười khổ, ném bộ vest đó vào thùng rác.
Sau đó, cô tắm nước nóng, vùi mình vào chăn ngủ thiếp đi.
Có lẽ vì dầm mưa, nhiệt độ cơ thể cô không ngừng tăng cao.
Hai cảm giác cực đoan nóng và lạnh đan xen, toàn thân cô toát mồ hôi hột, đầu óc mê man, chỉ cảm thấy như có mấy ngọn núi đè lên người.
Nửa tỉnh nửa mê, cô nghe thấy điện thoại reo lên mấy lần, nhưng lại chìm trong cơn ác mộng không thể mở mắt ra nổi.
Mãi cho đến khi trời gần sáng, có người xông vào phòng lay cô dậy.
“Lộc tiểu thư, mau tỉnh lại, Thương tổng bảo tôi đưa cô đến một nơi.”
Lộc Thanh Ninh cố gắng mở mắt, liền nhìn thấy bóng dáng trợ lý của Thương Úc.
Cô cố nén sự khó chịu, đứng dậy thay quần áo.
Trợ lý lái xe đưa cô đến cửa một câu lạc bộ cao cấp rồi rời đi.
Lộc Thanh Ninh kéo chặt áo, dựa vào trí nhớ tìm đến phòng bao VIP, liền nghe thấy tiếng người ồn ào bên trong.
“Đã một tiếng rồi mà Lộc Thanh Ninh vẫn chưa đến sao? Cho dù cô ta bị tai nạn xe không khỏe, nhưng cậu đã gọi cho cô ta nhiều cuộc như vậy, còn cử cả trợ lý đến đón, mà cô ta vẫn lề mề thế này, đúng là không biết điều mà!”
“Chỉ là một con chim hoàng yến nuôi để giải sầu thôi, lúc bình thường ngoan ngoãn một chút thì gọi là thú vui, còn làm mình làm mẩy thì là không biết điều. A Úc à, cậu đừng chiều hư cô ta nữa, cứ để cô ta cậy sủng sinh kiêu làm loạn, e là sắp không biết mình nặng nhẹ bao nhiêu ký rồi đấy!”
“Đúng thế, hồi đó sau khi Thi Thi rời đi, cậu ngày đêm say xỉn, tiện tay nuôi một con chim hoàng yến để chuyển dời sự chú ý. Nếu không, cả đời này Lộc Thanh Ninh cũng đừng hòng bước vào giới của chúng ta. Cậu đã chiều chuộng cô ta bốn năm rồi, bây giờ Thi Thi cũng đã về, cậu định khi nào thì xử lý cục nợ đó đây?”
Thương Úc ngồi ở ghế chính, ánh đèn hắt lên khuôn mặt xa cách và lạnh lùng của anh, tạo nên một lớp bóng mờ, khiến giọng nói của anh càng thêm thờ ơ.
“Người của tôi, tôi tự có cách xử lý, các cậu gấp cái gì?”
“Thì chẳng phải vì sốt ruột thay cho cậu và Thi Thi sao. Cậu đợi cô ấy bảy năm rồi, giờ người ta khó khăn lắm mới trở về, cậu đừng lấy Lộc Thanh Ninh ra kích thích cô ấy nữa. Nhỡ làm cô ấy giận bỏ đi lần nữa, e là cậu có hối hận đến xanh cả ruột cũng vô dụng!”
“Đúng vậy, những năm qua cậu luôn không nỡ xóa ảnh chụp chung với Thi Thi, ngày nào cũng lôi ra xem mấy lần. Cứ cách dăm bữa nửa tháng lại lén sang Mỹ xem cô ấy sống thế nào. Nghe nói cô ấy thích thứ gì, cậu liền tìm mọi cách nhờ vả quan hệ để mua rồi gửi cho cô ấy…”
Từng câu từng chữ rơi vào lòng Lộc Thanh Ninh, giống như kim đâm, gây ra từng đợt đau nhói âm ỉ.
Hóa ra, từ đầu đến cuối, cô chỉ là công cụ để anh chuyển dời sự chú ý và dùng để kích thích Diệp Thi.
Cô quay người định rời đi, nhưng lại bị Diệp Thi – vừa lúc từ nhà vệ sinh quay lại – cản đường.
Cô ta một tay nắm lấy cổ tay Lộc Thanh Ninh, một tay đẩy cửa phòng bao, cười tủm tỉm chào hỏi những người bên trong.
“Đang nói chuyện gì mà náo nhiệt vậy? Làm cho cô em gái A Úc gọi đến bị dọa đến mức không dám vào kìa.”
Đám đông thấy hai người họ, nhất loạt im bặt, ăn ý hướng ánh mắt về phía Thương Úc.
Anh ngước mắt lên, giới thiệu tên tuổi hai người một cách ngắn gọn, rồi ra hiệu cho Lộc Thanh Ninh đến bên cạnh mình.
“Xem ra vụ tai nạn xe cũng không nghiêm trọng lắm, gọi điện thoại sao không nghe máy?”
Lộc Thanh Ninh đè nén cảm xúc cuộn trào trong lòng, lẳng lặng bước đến bên anh.
“Chỉ là trầy xước nhẹ, thoa thuốc xong thì em ngủ thiếp đi, không nghe thấy điện thoại. Trễ thế này rồi còn có chuyện gì sao?”
Thấy hôm nay cô im hơi lặng tiếng không làm ồn ào, Thương Úc có chút bất ngờ, nhưng cũng không để tâm quá nhiều.
“Không có gì, chỉ gọi em đến chơi thôi.”
Lòng Lộc Thanh Ninh nhói đau.
Là gọi cô đến chơi, hay gọi cô đến để kích thích Diệp Thi?
Chân trước Diệp Thi vừa cầm tiền đuổi cô đi để chuẩn bị quay lại với anh.
Chân sau Thương Úc lại muốn dùng cô để kích thích, đẩy nhanh tiến độ tái hợp.
Trong cuộc kéo co tình cảm của hai người họ, cô chỉ là một món công cụ.
**Chương 3**
Lòng Lộc Thanh Ninh ngổn ngang suy nghĩ, nhưng cô không nói lời nào, chỉ lặng lẽ ngồi đó.
Thương Úc cũng vẫn như thường lệ, nuông chiều cô đến tận xương tủy.
Anh khoác áo cho cô, đút trái cây tận miệng, thậm chí còn lau vết sữa dính trên khóe môi cô. Lau một lát, ánh mắt anh tối lại, mỉm cười rồi cúi xuống hôn cô.
Lộc Thanh Ninh nhắm mắt lại, nhưng không còn cảm giác rung động như thuở ban đầu nữa.
Cô ngước mắt lên, nhìn thấy ánh mắt u ám của Diệp Thi đang chằm chằm nhìn về phía họ.
Cô liền biết, mục đích kích thích Diệp Thi của anh đã đạt được.
Thế nhưng, tất cả sự sủng ái này đều đột ngột dừng lại khi Diệp Thi cau mày ngã xuống ghế sofa.
Mọi người hốt hoảng kêu lên: “Thi Thi, cậu sao vậy…”
“Không biết nữa, mình đau quá… Chắc là dạ dày không ổn… Lấy cho mình chút thuốc là được rồi.”
Sắc mặt Thương Úc biến đổi, không thể nhịn thêm được nữa mà đứng phắt dậy.
Nhìn thấy ly rượu trên bàn của cô ta, ánh mắt anh sầm xuống, giọng nói lộ rõ sự xót xa không thể kiềm chế.
“Em không biết dạ dày mình có vấn đề sao, sao còn dám uống rượu! Anh đưa em đến bệnh viện!”
Nói xong, anh bế bổng cô ta lên, quay người rời đi.
Từ đầu đến cuối, không thèm để ý đến Lộc Thanh Ninh lấy một lần.
Lộc Thanh Ninh nhắm mắt lại, biết vở kịch này, vai diễn của cô đã xong rồi.
Cô gắng gượng cơ thể đang nóng rực đứng lên, nói câu xin lỗi không tiếp được, rồi cũng cất bước rời đi.
Những ngày sau đó, Lộc Thanh Ninh luôn ở nhà nghỉ ngơi, nhân tiện sắp xếp lại đồ đạc của mình.
Trang sức, túi xách Thương Úc tặng cô, những bức ảnh cô kéo anh chụp chung, áo sơ mi, cốc nước cô mua cho anh…
Ngoại trừ một vài vật dụng sinh hoạt thiết yếu, những thứ đó cô đều vứt bỏ hết, không giữ lại một món nào.
Nhìn căn phòng dần trở nên trống rỗng, Lộc Thanh Ninh thoáng chốc ngẩn ngơ, nhớ lại những ký ức đã qua.
Thương Úc ôm cô trên ghế sofa xem phim, hai người cùng nhau thức khuya lắp Lego, cùng nhau trồng đầy hoa ngoài ban công.