Mỗi Tháng Tám Nghìn
Chương 5
“Gần đây Đóa Đóa ổn hơn nhiều rồi, lên lớp cũng tập trung, chơi với các bạn cũng vui vẻ.”
“Cảm ơn cô.”
“Không khí trong nhà tốt, trẻ con tự nhiên sẽ tốt hơn.” Cô Triệu cười.
Tôi nắm tay Đóa Đóa đi ra khỏi trường mẫu giáo.
“Mẹ, hôm nay tiết vẽ con vẽ tranh gia đình!”
“Thế à? Con vẽ ai?”
“Con vẽ mẹ, bố và con! Còn có bà nội với bà ngoại nữa!”
“Ông ngoại với ông nội không vẽ à?”
“Không đủ chỗ ạ.” Đóa Đóa nói rất nghiêm túc. “Giấy nhỏ quá.”
Tôi ngồi xổm nhìn con.
“Vậy lần sau dùng giấy lớn vẽ nhé? Vẽ hết cả nhà mình.”
“Vâng!”
Đóa Đóa cười rồi nhào vào lòng tôi.
Tôi ôm con, cảm thấy cả thế giới nhẹ đi.
Tháng sau, ngày phát lương, tôi và Trần Lập Thành ngồi trước bàn ăn sắp xếp lại tài chính gia đình.
“Sau này mỗi tháng đưa mẹ anh 5 nghìn. 3 nghìn từ lương anh, 2 nghìn mẹ anh tự góp.” Tôi viết vào sổ.
“Ừ.”
“Bố mẹ em, anh đưa 3 nghìn em biết rồi. Cộng thêm 2 nghìn mẹ anh góp là 5 nghìn. Bên em bổ sung thêm 2 nghìn, tổng 7 nghìn. Đủ rồi.”
“Đủ rồi.”
“Quỹ học tập của Đóa Đóa tiếp tục gửi, mỗi tháng 3.500 không động vào.”
“Được.”
“Số tiền còn lại giữ đủ sinh hoạt và dự phòng.” Tôi gấp sổ lại. “Sau này có khoản chi lớn, phải nói trước.”
“Được.” Trần Lập Thành gật đầu.
“Điều quan trọng nhất.” Tôi chỉ vào mũi anh. “Không được giấu em nữa.”
“Không giấu nữa.” Anh giơ hai tay. “Anh bảo đảm.”
Tôi nhìn anh ba giây.
“Thế còn được.”
Tối đó, sau khi dọn bếp xong, chúng tôi ngồi ngoài ban công hóng gió.
Đóa Đóa đã ngủ, trong nhà rất yên tĩnh.
“San San.”
“Ừ?”
“Sau này em đừng làm nhiều ca đêm như vậy nữa.” Anh nói. “Anh có thể nhận thêm dự án, thu nhập sẽ nhiều hơn một chút.”
“Không cần.” Tôi nói. “Em giảm bớt hai ca đêm là được. Không mệt.”
“Ít nhất đừng ngày nào cũng về muộn.” Anh nhìn tôi. “Đóa Đóa nhớ em.”
“Ừ.” Tôi gật đầu.
Chúng tôi ngồi cạnh nhau, không ai nói thêm gì.
Gió rất nhẹ, thổi từ ban công vào, mang theo chút lạnh của đêm.
Nhưng không rét.
Hai tháng sau, mẹ tôi sinh nhật.
Tôi và Trần Lập Thành đưa Đóa Đóa về nhà ngoại.
Mẹ nấu cả bàn đồ ăn, nụ cười trên mặt còn rạng rỡ hơn ngày Tết.
“Lập Thành tới rồi à? Mau ngồi, mau ngồi!”
“Mẹ, chúc mẹ sinh nhật vui vẻ.” Trần Lập Thành đưa qua một chiếc hộp.
“Đây là gì?”
“Vòng tay vàng mua cho mẹ, San San chọn kiểu.”
Mẹ mở hộp, ngẩn ra mấy giây.
“Hai đứa này… tốn nhiều tiền làm gì!”
“Mẹ.” Tôi ôm vai bà. “Mẹ đeo không đẹp sao?”
Mẹ giơ tay nhìn đi nhìn lại, miệng nói “đắt quá, đắt quá”, nhưng trong mắt toàn là ý cười.
Bố đứng bên cạnh nhìn, không nói câu nào.
Nhưng ông vỗ vai Trần Lập Thành, lực tay khá mạnh.
Không nói gì.
Nhưng lại như đã nói hết.
Bữa ăn hôm đó, Đóa Đóa đột nhiên nói một câu.
“Ngoại ơi! Ngoại biết không?”
“Biết gì con?”
“Bố tháng nào cũng đưa tiền cho ngoại với ông ngoại! Nhiều nhiều tiền lắm!”
Cả bàn ăn lập tức im lặng.
Mẹ nhìn bố. Bố cúi đầu lùa cơm.
“Con nói gì cơ?” Giọng mẹ đầy kinh ngạc.
“Thật mà!” Đóa Đóa rất đắc ý. “Mẹ nói với con đấy!”
Trần Lập Thành nháy mắt với tôi. Tôi vô tội dang tay.
Tôi đúng là từng nói với Đóa Đóa rằng bố vẫn luôn giúp ông bà ngoại.
Không ngờ cái miệng nhỏ này chẳng giữ được chuyện.
Mẹ quay sang nhìn bố:
“Ông biết từ lâu rồi?”
Bố hắng giọng:
“Ừm… biết mấy năm rồi.”
“Ông giấu tôi mấy năm?!”
“Không phải tôi muốn giấu… là Lập Thành nói đừng…”
“Trần Lập Thành!” Mẹ quay sang Trần Lập Thành, vừa giận vừa cảm động. “Đứa trẻ này!”
“Mẹ.” Trần Lập Thành cười. “Người nhà mà.”
Mắt mẹ lập tức đỏ lên.
Bà vươn tay vỗ mu bàn tay Trần Lập Thành, vỗ liền mấy cái thật mạnh.
“Đứa trẻ ngoan.”
“Được rồi, được rồi.” Bố vội hòa giải. “Đừng làm như phim truyền hình nữa, ăn cơm, ăn cơm.”
Đóa Đóa giơ đũa hô:
“Ngoại đừng khóc nữa! Đồ ăn nguội mất!”
Cả bàn đều bật cười.
Tôi nhìn mẹ, nhìn bố, nhìn Trần Lập Thành, nhìn Đóa Đóa.
Đây chính là gia đình của tôi.
Từng cãi nhau, từng làm ầm, từng chiến tranh lạnh, từng hiểu lầm.
Nhưng đến cuối cùng, trong lòng mỗi người đều đặt người còn lại.
Trên đường về, Đóa Đóa ngủ ở ghế sau, khuôn mặt nhỏ áp vào ghế an toàn, khóe miệng vẫn còn nụ cười.
“Lập Thành.”
“Ừ?”
“Cảm ơn anh.”
“Cảm ơn gì?”
“Cảm ơn anh chưa từng từ bỏ gia đình này.”
Anh một tay giữ vô lăng, tay kia đưa sang nắm tay tôi.
“Anh cũng cảm ơn em.” Anh nói. “Cưới được em là may mắn của anh.”
“Thôi đi.”
Miệng tôi nói vậy, nhưng tay không rút lại.
“Em vẫn phải nói anh một câu.” Tôi nói.
“Nói đi.”
“Sau này có chuyện gì thì nói thẳng với em, đừng tự gánh một mình.”
“Được.”
“Cũng đừng giấu em nữa. Bất cứ chuyện gì.”
“Ừ.”
“Nếu không em không để yên đâu.”
“Biết rồi.” Anh cười.
Tôi dựa vào lưng ghế, nhìn từng ngọn đèn đường ngoài cửa sổ lần lượt sáng lên.
Nửa năm trước tôi còn tưởng cuộc hôn nhân này sắp đi tới hồi kết.
Bây giờ nghĩ lại, thật buồn cười.
Không phải hôn nhân có vấn đề.
Mà là chúng tôi đều quên mất phải nói chuyện với nhau cho tử tế.
Cuối năm, Trần Lập Thành được thăng lên phó chủ nhiệm. Lương năm tăng lên 300 nghìn.
Câu đầu tiên anh nói khi về nhà là:
“Sau này tiền đưa bố mẹ có thể tăng thêm một chút.”
“Hai bên đều tăng?”
“Hai bên đều tăng.”
Tôi gật đầu.
“Nhưng có một điều kiện.” Anh nói.
“Điều kiện gì?”
“Mỗi năm em phải mua cho mình hai bộ quần áo mới.”
Tôi nhìn anh.
“Ba bộ.” Tôi nói.
“Chốt.”
Tối hôm đó, cả nhà ba người ra ngoài ăn một bữa để mừng Trần Lập Thành thăng chức.
Đóa Đóa nâng ly nước trái cây đòi “cạn ly”.
Tôi và Trần Lập Thành chạm ly.
Cuộc sống là như vậy.
Không có chuyện gì long trời lở đất, nhưng mỗi ngày tốt hơn hôm qua một chút.
Vậy là đủ rồi.
Tết năm đó, hai bên gia đình cùng ăn bữa đoàn viên.
Mẹ chồng và mẹ tôi ngồi cạnh nhau gói sủi cảo, nói chuyện còn rôm rả hơn bất cứ ai.
“Bà thông gia, nhân hẹ trứng của bà dạy tôi làm với.”
“Dễ lắm! Tôi nói bà nghe…”
Bố chồng và bố tôi xem tivi ngoài phòng khách, hai ông già tranh điều khiển náo nhiệt.
“Xem cái này! Trận đấm bốc!”
“Không xem! Xem chương trình ca hát kia!”
Đóa Đóa chạy qua chạy lại giữa hai ông, đầu gối của ai cũng phải sà vào cọ một cái.
Trần Lập Thành rửa rau trong bếp.
Tôi đứng giữa phòng khách và phòng bếp, nhìn cả căn nhà đầy người.
Ồn ào, náo nhiệt, ấm áp.
Đây chính là gia đình mà tôi muốn.
Không hơn, không kém.
Đêm giao thừa, sau khi bắn pháo xong, Đóa Đóa được ông bà nội, ông bà ngoại thay phiên nhét bốn phong bao lì xì, vui đến mức xoay vòng vòng.
“Mẹ! Con có nhiều nhiều tiền quá!”
“Tiền đó để dành cho con học đại học.”
“Học đại học cần nhiều tiền thế ạ?”
“Đúng, học đại học đắt lắm.”
“Vậy con sẽ học thật giỏi!” Đóa Đóa nói rất nghiêm túc. “Con học giỏi thì có phải không cần tốn tiền không?”
“Gần như vậy.”
“Vậy con nhất định sẽ thi đứng nhất!”
Cả nhà đều cười.
Đêm đó, ngoài cửa sổ tiếng pháo không ngừng, trong nhà bật sưởi thật ấm.
Tôi và Trần Lập Thành đứng ngoài ban công ngắm pháo hoa.
“Năm mới vui vẻ.” Anh nói.
“Năm mới vui vẻ.” Tôi nói.
Pháo hoa nổ tung trên cao, soi sáng gương mặt anh.
Tôi bỗng nghĩ tới một câu.
“Hồi đó anh lừa em nói mỗi tháng đưa mẹ anh 8 nghìn, có phải anh cũng tính trước là em sẽ làm theo không?”
Anh sững một chút.
“Không có.”
“Thật không?”
“Thật.” Anh cười. “Nhưng sau khi em làm theo, anh đúng là có hơi… bất ngờ.”
“Bất ngờ cái gì?”
“Bất ngờ vì em còn bướng hơn anh tưởng.”
Tôi trừng mắt nhìn anh.
“Nhưng cũng tốt hơn anh tưởng.” Anh bổ sung.
Tôi không nói gì.
Chỉ nhìn pháo hoa trên trời, từng đóa từng đóa nở rộ.
Có những hiểu lầm.
Phải cần thời gian mới tháo gỡ được.
Có những tình cảm.
Sau khi đi qua hiểu lầm, ngược lại càng bền chặt hơn.
Những lần cãi vã, chiến tranh lạnh, nghi ngờ giữa tôi và Trần Lập Thành.
Bây giờ quay đầu nhìn lại, đều là những khúc quanh dẫn chúng tôi đến gần nhau hơn.
May mà.
Chúng tôi không ai lạc mất ai.
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎