Đau lòng vì ai
Chương 2
Chú Ba nắm chặt cuốn sổ, tay run bần bật, nước mắt nước mũi giàn giụa. Chú dập đầu ba cái thật mạnh về phía bố tôi.
“Anh cả! Đời này em có quên ai cũng không quên anh! Ân tình này, em lấy mạng ra để đền!”
Sau đêm đó, chú bỏ xứ ra đi.
Ngay hôm sau, nhà bạn gái tôi đến từ hôn.
16 vạn tệ ở ngôi làng nghèo của chúng tôi 15 năm trước là một con số khổng lồ. Và đó cũng là toàn bộ gia tài của nhà tôi.
Chỉ vì chuyện này, nhà tôi trở thành trò cười cho cả làng. Mẹ tôi từ đó chẳng bao giờ ngẩng cao đầu lên được với hàng xóm.
Bây giờ, chú về rồi.
Đám đông vây quanh chú cách cửa nhà tôi chỉ còn 20 mét, 10 mét, 5 mét…
Môi bố tôi mấp máy, dường như định gọi một tiếng “chú Ba”.
Ánh mắt chú Ba lướt qua.
Chú thấy bố tôi, thấy mẹ tôi, thấy tôi.
Nụ cười ôn hòa trên mặt chú khựng lại một giây.
Rồi chú cứ thế dời mắt đi chỗ khác.
Như nhìn một người xa lạ.
Chú bị đám đông vây quanh, đi ngang qua cửa nhà tôi.
Một bước, hai bước, không hề ngoảnh lại.
Nửa bước chân vừa định bước ra của bố tôi khựng lại giữa không trung.
Tia máu cuối cùng trên mặt mẹ tôi cũng phai sạch.
Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu.
Ánh mắt cả làng lúc có lúc không liếc về phía nhà tôi.
Trong ánh mắt đó có thương hại, có mỉa mai, nhưng nhiều nhất là sự hả hê cười trên nỗi đau của người khác.
Gió thổi qua, lá cây hòe già trong sân xào xạc như đang chế giễu.
Khoảnh khắc đó, tôi thấy còn lạnh lẽo hơn cả lúc bị từ hôn 15 năm trước.
02
Nhóm người của chú Ba cuối cùng dừng lại ở nền nhà cũ của chú phía Tây làng.
Mảnh đất đó đã hoang tàn từ lâu, giờ lại đang đỗ mấy chiếc xe công trình.
Hóa ra lần này chú về là để xây lại nhà từ đường.
Ngay buổi chiều hôm đó, tin tức lan truyền khắp làng. Chú Ba định xây một căn biệt thự 3 tầng trên nền đất cũ, lại còn tự bỏ tiền túi trải nhựa toàn bộ con đường từ nhà ra đến cổng làng.
Cả làng sôi sục.
Điều này có nghĩa là nhà nhà đều được hưởng sái.
Người đến nhà trưởng thôn lân la hỏi chuyện đông đến mức muốn sập cả bậu cửa.
Còn nhà tôi thì lạnh lẽo như một ốc đảo.
Đến bữa tối, mẹ tôi đập mạnh đũa xuống bàn.
“Trần Kiến Quân! Ông thấy chưa! Ông sáng mắt ra chưa!”
Rất hiếm khi mẹ tôi gọi thẳng cả họ lẫn tên bố tôi như thế.
“Đây là đứa em trai tốt mà ông vứt bỏ cả mạng sống của gia đình ra để cứu đấy! Giờ người ta mắt để trên đỉnh đầu, đến ông là ai người ta cũng chẳng nhận ra nữa rồi!”
Bố tôi cúi gầm mặt, không nói một lời, chỉ cắm cúi uống rượu. Ly rượu trắng rẻ tiền, ông uống vừa vội vừa gắt.
“Mười sáu vạn đó! Cứ nghĩ đến là tôi lại đau thắt ruột gan! Chuyện cưới xin của con trai tan tành, mười lăm năm qua không ngóc đầu lên nổi ở cái làng này! Rốt cuộc ông làm thế để được cái gì hả!”
Mẹ tôi nói rồi bật khóc nức nở.
Tôi thấy nghẹn ứ ở cổ, mới ăn vài miếng cơm đã không sao nuốt nổi nữa.
“Mẹ, đừng nói nữa.”
“Sao mẹ lại không nói! Cục tức này mẹ nuốt không trôi! Đám người năm xưa cười nhạo nhà mình, hôm nay chúng nó còn cười to hơn kìa! Bố mày đúng là đồ ngốc! Tên đại ngốc!”
Bố tôi đập mạnh ly rượu xuống bàn.
“Đủ rồi!”