Sau Khi Bụng Mang Dạ Chửa Trở Về Thập Niên 80, Thiếu Tá Quân Đội Cấm Dục Hoảng Loạn Rồi

Chương 7: Từ khi nào Cố Viễn Chu lại dịu dàng như vậy?



Từ bệnh viện trở về nhà, ánh mắt Cố Kiến Quân và Điền Thục Phương nhìn Thẩm Minh Nguyệt đều nhiều thêm vài phần yêu thương.

Ngay cả lúc lên xe, họ còn bảo Cố Viễn Chu đỡ cô cẩn thận.

“Minh Nguyệt à.”

“Con đúng là phúc tinh lớn của nhà họ Cố.”

“Nếu hôm nay không có tin vui này, e rằng ông cụ khó mà qua khỏi.”

“Mẹ nhìn là biết con là đứa có phúc.”

“Sau này cứ yên tâm ở nhà dưỡng thai, sinh con cho tốt.”

“Con chính là đại công thần của nhà họ Cố.”

Điền Thục Phương nhìn Thẩm Minh Nguyệt, dịu giọng nói.

Nhưng trong lời nói ấy ít nhiều vẫn mang theo vài phần xem nhẹ.

Không phải bà cố ý coi thường cô.

Mà là tình huống thực tế đúng là như vậy.

Một phụ nữ nông thôn không học hành bao nhiêu, ngoài gương mặt xinh đẹp ra thì chẳng có ưu thế nào khác.

Cho dù nhà họ muốn tìm việc cho cô, cô cũng chưa chắc làm được.

Bởi vì thời này muốn có “bát cơm sắt”, tối thiểu cũng cần bằng cấp.

Mà những công việc quá thấp kém, họ cũng không thể để Thẩm Minh Nguyệt làm.

Dù sao cô cũng là con dâu nhà họ Cố.

Nếu để người ngoài biết, chẳng phải sẽ rất mất mặt sao?

Cho nên suy nghĩ của Cố Kiến Quân và Điền Thục Phương rất giống nhau.

Không có bản lĩnh thì thôi.

Chỉ cần cái bụng biết tranh khí là đủ.

Vậy thì cứ ở nhà ngoan ngoãn làm bình hoa.

Cho dù chẳng làm được gì lớn, chỉ cần nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc tốt con cái…

Giá trị cũng không hề thấp.

Thẩm Minh Nguyệt cũng không ngốc.

Đương nhiên nghe hiểu được hàm ý trong đó.

Nhưng cô cũng không quá để tâm trong lòng.

Con người vốn là như vậy.

Cố Kiến Quân và Điền Thục Phương có thể làm đến mức này đã là rất tốt rồi.

Trên đời đâu có nhiều người tốt vô điều kiện như thế.

Mà cô cũng chẳng có tư cách yêu cầu người khác phải đối xử với mình ra sao.

Nhưng bảo cô ở nhà giặt giũ nấu cơm dưỡng thai thì cô thật sự không làm nổi.

Cô là kiểu người không chịu ngồi yên.

Bắt cô ngày nào cũng quanh quẩn trong nhà chẳng khác nào lấy mạng cô vậy.

Chỉ là hiện giờ cô vừa mới tới đây, cũng không tiện đối đầu.

Mọi chuyện cứ tính từ từ sau vậy.

Sau khi trở về nhà, Cố Tư Tư cũng biết tin Thẩm Minh Nguyệt mang thai song thai.

Cô ta lập tức không nhịn được mà châm chọc:

“Có vài người đừng quá xem mình là cái thá gì.”

“Phụ nữ biết sinh con đâu phải bản lĩnh lớn lao gì.”

“Chủ tịch còn nói phụ nữ cũng có thể gánh nửa bầu trời cơ mà.”

“Bản thân chẳng có năng lực, cả đời chỉ biết dựa vào người khác thì cũng chỉ là cây tầm gửi thôi…”

Nghe con gái nói vậy, Điền Thục Phương không nhịn được trừng mắt nhìn cô ta.

Cố Tư Tư mím môi, liếc xéo Thẩm Minh Nguyệt một cái rồi bỏ đi.

Thẩm Minh Nguyệt coi như không nghe thấy, quay sang nói chuyện với Niếp Niếp.

Ban đầu Niếp Niếp còn hơi sợ hãi.

Nhưng sau khi ở cùng bà nội vài tiếng đồng hồ, con bé cũng không còn rụt rè như trước nữa.

Điền Thục Phương và mọi người đối xử với con bé thật sự rất tốt.

Dù sao cũng là cháu gái ruột, làm sao không thương cho được?

Tới bữa tối, ánh mắt Cố Viễn Dương thỉnh thoảng lại lướt qua người Thẩm Minh Nguyệt.

Trong lòng cậu luôn cảm thấy người phụ nữ này không đơn giản.

Dù lớn lên ở quê, nhưng sau khi tới thành phố lại chẳng hề tỏ ra sợ sệt.

Ngược lại vô cùng bình tĩnh.

Giống như bất kể xảy ra chuyện gì, cô cũng chẳng để vào mắt.

Trên bàn ăn, Điền Thục Phương liên tục gắp thức ăn cho Thẩm Minh Nguyệt, dặn cô ăn nhiều một chút.

Nhìn thấy cảnh đó, trong lòng Cố Tư Tư cực kỳ khó chịu.

“Mẹ, sao mẹ thiên vị thế?”

“Chỉ gắp cho cô ta mà không gắp cho con.”

Điền Thục Phương còn chưa kịp mở miệng thì Cố Viễn Chu bên cạnh đã cau mày.

“Cố Tư Tư.”

“Nếu không thể ăn cơm cho tử tế thì về phòng đi.”

Cố Viễn Chu bình thường rất ít nổi giận.

Cũng hiếm khi trách mắng em trai em gái.

Nhưng một khi anh thật sự tức giận, đừng nói Cố Tư Tư hay Cố Viễn Dương.

Ngay cả Điền Thục Phương và Cố Kiến Quân cũng thấy áp lực.

Bị anh hai mắng ngay trước mặt mọi người, Cố Tư Tư tủi thân muốn ch/ế/t.

Nhưng cô ta cũng không dám nói thêm gì nữa.

Vừa rơi nước mắt vừa cúi đầu ăn cơm.

Thẩm Minh Nguyệt vẫn ung dung nhai chậm nuốt kỹ.

Giống như chuyện này chẳng liên quan gì tới mình.

Ngay cả một ánh mắt cô cũng không cho cô em chồng kia.

Cố Viễn Chu gắp một đũa rau xanh, chậm rãi đặt vào bát cô.

“Ăn thêm rau đi.”

Những món Điền Thục Phương gắp đều là thịt.

Theo bản năng bà muốn Thẩm Minh Nguyệt bổ sung dinh dưỡng, không thể để cháu trai bảo bối chịu thiệt.

Nhưng chỉ ăn thịt thì ai chịu nổi.

Ngấy vô cùng.

Cố Viễn Chu tâm tư tinh tế, hiển nhiên đã chú ý tới điều này.

Dù chỉ là một hành động rất nhỏ…

Nhưng trong mắt cả nhà lại chẳng khác nào sét đánh ngang tai.

Cố Viễn Chu từ trước tới nay còn chưa từng gắp thức ăn cho cha mẹ.

Bây giờ lại gắp rau cho cô góa phụ nhỏ này.

Nói chuyện còn dịu dàng như vậy.

Đúng là mặt trời mọc đằng tây rồi.

Cố Tư Tư cũng quên luôn chuyện ăn cơm, ngây người nhìn cảnh trước mắt.

Cố Viễn Dương bên cạnh cũng lộ vẻ suy tư.

Chẳng phải anh hai chỉ vì trách nhiệm nên mới đồng ý cưới cô góa phụ này sao?

Vậy sao biểu hiện lại tự nhiên như vậy?

Nhìn chẳng khác nào thật sự rất quan tâm người phụ nữ này.

Bọn họ không biết nguyên nhân.

Nhưng Điền Thục Phương và Cố Kiến Quân thì hiểu rõ.

Đứa bé trong bụng Thẩm Minh Nguyệt là con của Cố Viễn Chu.

Là cha ruột, anh không quan tâm mới lạ.

Chỉ là chuyện này họ không định nói ra.

Dù sao miệng Cố Tư Tư và Cố Viễn Dương cũng không kín.

Nếu truyền ra ngoài sẽ rất khó nghe.

Khi Thẩm Minh Nguyệt và Cố Viễn Chu xảy ra quan hệ, Cố Hoành Bân vẫn còn sống.

Chuyện này nói ra đúng là loạn thật.

Thẩm Minh Nguyệt thấp giọng nói cảm ơn.

Đợi Niếp Niếp ăn no xong, cô mới bắt đầu động đũa.

Niếp Niếp ăn rất nhiều thịt.

Dù sao cuộc sống ở quê quá khổ.

Trong nhà cũng chẳng có tiền.

Ngày thường ăn nhiều nhất là cải trắng với khoai tây, ngay cả cơm trắng còn không được ăn thường xuyên.

Bây giờ trước mặt là cả một bàn thức ăn ngon như vậy, trẻ con làm sao nhịn nổi.

Niếp Niếp ăn liền hai bát lớn, cuối cùng mới thỏa mãn ợ một cái.

Điền Thục Phương bên cạnh còn không nhịn được mà khen:

“Niếp Niếp nhà mình giỏi quá.”

“Một mình ăn nhiều như vậy luôn.”

“Còn đói không? Bà nội gọt táo cho con nhé?”

Niếp Niếp lắc đầu, sau đó lại gật đầu.

Dù bụng đã no căng rồi…

Nhưng táo vừa thơm vừa ngọt, con bé thật sự rất muốn ăn.

Con bé ngẩng đầu nhìn Thẩm Minh Nguyệt một cái.

Thấy mẹ gật đầu, Niếp Niếp lập tức nhảy xuống ghế, chạy lạch bạch tới bên Điền Thục Phương.

“Bà nội, ăn táo.”

Trái tim Điền Thục Phương mềm nhũn thành nước.

Bà trực tiếp bế con bé ngồi lên đùi mình.

“Được được được.”

“Bà nội gọt cho cháu ngay đây.”

Điền Thục Phương cầm một quả táo tới, gọt sạch vỏ rồi đưa cho cháu gái.

Niếp Niếp nhìn bà một lúc, đột nhiên ngẩng đầu hôn chụt lên má bà một cái.

Sau đó mặt đỏ bừng ôm táo gặm.

Hành động đáng yêu ấy khiến Cố Kiến Quân bên cạnh nhìn mà lòng ngứa ngáy.

“Trẻ con không được thiên vị đâu nhé.”

“Hôn bà nội rồi thì cũng phải hôn ông nội.”

Vừa nói ông vừa đưa mặt sang.

Niếp Niếp rất công bằng.

Con bé cũng hôn chụt lên má ông một cái.

Lập tức dỗ cho hai ông bà cười không khép nổi miệng.

Ban đầu Thẩm Minh Nguyệt còn lo con bé sẽ khó hòa nhập ở nhà họ Cố.

Không ngờ là cô lo thừa.

Người ta vừa tới đã hòa nhập như cá gặp nước rồi.

Nhìn thấy nhà họ Cố thật lòng thích Niếp Niếp, cô cũng âm thầm thở phào.

Ăn cơm xong, Điền Thục Phương bắt đầu dọn bát đũa chuẩn bị đi rửa.

Dù điều kiện nhà họ Cố rất tốt.

Nhưng dù sao cũng làm việc trong đơn vị nhà nước.

Hiện giờ vừa mới qua thời kỳ nhạy cảm, họ cũng không dám thuê bảo mẫu, sợ bị người khác dị nghị.

Cho nên việc nhà đều do người trong nhà tự làm.

Còn nấu ăn thì đa phần là Điền Thục Phương phụ trách.

Trong lòng Thẩm Minh Nguyệt hơi do dự, không biết có nên giúp hay không.

Cô không muốn chủ động xông lên làm việc.

Nhưng dù sao mình cũng ăn uống ở đây.

Cho dù không ở nhà họ Cố, bình thường ở nhà cô cũng phải nấu cơm rửa bát.

Chương trước Chương tiếp
Loading...