Sau Khi Bụng Mang Dạ Chửa Trở Về Thập Niên 80, Thiếu Tá Quân Đội Cấm Dục Hoảng Loạn Rồi

Chương 3: Đây là bạn gái của chồng tương lai?



Trong lòng Cố Kiến Quân vô cùng bất mãn.

Nhưng trước mặt Thẩm Minh Nguyệt, ông cũng không tiện nói thẳng, chỉ có thể tạm thời nhẫn nhịn.

Thẩm Minh Nguyệt không ngờ người đàn ông này lại hiểu chuyện đến vậy, không khỏi nhìn anh thêm mấy lần.

Chỉ là càng nhìn càng cảm thấy có chút quen mắt.

Giống như hai người đã từng gặp nhau ở đâu đó.

Nhưng Cố Viễn Chu lại không để ý tới cô nữa.

Dường như Thẩm Minh Nguyệt không phải vị hôn thê sắp cưới của anh, mà chỉ là một người xa lạ.

“Đi thôi, giờ cũng không còn sớm nữa. Minh Nguyệt với Hiểu Hòa chắc cũng đói rồi. Chúng ta đã đặt bàn ở nhà hàng quốc doanh, qua đó ăn trước đã.”

Cố Kiến Quân không muốn tiếp tục chủ đề này nữa.

Dù sao chuyện vẫn chưa chốt hẳn, vẫn còn đường xoay chuyển.

Ăn cơm xong trở về rồi tính tiếp.

Thẩm Minh Nguyệt quả thật cũng đói bụng.

Cặp cha mẹ chồng keo kiệt kia, lúc nhìn thấy cô rời đi thiếu điều muốn đốt pháo ăn mừng.

Chỉ tới lúc ra tới đầu làng, mẹ ruột của nguyên chủ mới lén chạy tới nhét cho cô hai quả trứng gà.

Trên xe, cô và Niếp Niếp mỗi người ăn một quả.

Thẩm Minh Nguyệt đứng dậy.

Niếp Niếp nắm chặt ngón tay cô không buông.

Ngay lúc mọi người chuẩn bị ra ngoài, Cố Tư Tư lại không nhịn nổi nữa, kéo cổ hét lên:

“Mẹ! Họ mặc thế kia mà còn muốn đi ăn nhà hàng với chúng ta sao? Người không biết còn tưởng ăn mày ngoài đường đấy!”

Điền Thục Phương quay đầu nhìn lại.

Lúc này bà mới phát hiện quần áo hai mẹ con thật sự quá rách rưới.

Mấy hôm trước bà có chuẩn bị vài bộ đồ, vừa rồi vội quá nên quên mất.

“Minh Nguyệt, hai mẹ con theo bác vào đây trước đi, thay quần áo rồi chúng ta hẵng đi.”

Nói xong liền dẫn hai mẹ con vào phòng.

Vì chưa từng gặp người thật nên quần áo mua không quá vừa người.

Nhưng miễn cưỡng vẫn mặc được.

Thẩm Minh Nguyệt chân thành nói tiếng cảm ơn.

Cả đoàn ra khỏi sân, gặp không ít người quen trong đại viện.

Mọi người nhìn Thẩm Minh Nguyệt và Niếp Niếp, ai nấy đều tò mò.

“Thục Phương, đây là con dâu cả với cháu gái của bà à?”

Chuyện nhà họ Cố gần đây truyền đi ồn ào khắp nơi.

Người trong đại viện đều đã nghe nói, bây giờ gặp được người thật đương nhiên không tránh khỏi hóng hớt.

Điền Thục Phương gật đầu đáp lời vài câu rồi nhanh chóng rời đi.

Vì đông người, xe nhà họ Cố không chở hết được nên mọi người đi bộ qua đó.

Nhà hàng quốc doanh cách đại viện không xa, đi bộ khoảng năm sáu phút là tới.

Tới nơi, Cố Kiến Quân rất khách sáo bảo Thẩm Minh Nguyệt gọi món.

Cô cũng không giả vờ khách khí, tùy tiện chọn ba món mình thích ăn.

Cố Tư Tư ở bên cạnh tức đến no luôn rồi, hung hăng trừng mắt nhìn cô.

Cố Viễn Dương thì mặt đầy lo lắng, nhìn Thẩm Minh Nguyệt một cái lại nhìn anh hai mình một cái.

Chỉ có Cố Viễn Chu vẫn như chẳng có chuyện gì.

Giống như việc cưới một cô nhà quê dẫn theo con nhỏ hoàn toàn không khiến anh thấy tủi thân.

Đang ăn cơm, Cố Tư Tư bỗng nhìn thấy một người bước vào đại sảnh, hai mắt lập tức sáng lên.

Người tới không ai khác chính là Tống Tuyết trong đại viện.

Tống Tuyết làm việc ở Bộ Ngoại giao, giữ chức phiên dịch.

Dù mới vào chưa bao lâu, nhưng tương lai vô cùng rộng mở.

Quan trọng nhất là từ nhỏ cô ta đã thầm thích Cố Viễn Chu, đến giờ vẫn chưa kết hôn.

Ngay cả kiểu phụ nữ như Tống Tuyết mà anh hai còn chướng mắt.

Vậy Thẩm Minh Nguyệt dựa vào cái gì?

Cố Tư Tư cũng mặc kệ đây có phải bữa cơm gia đình hay không, trực tiếp vẫy tay gọi người lại.

“Chị Tống Tuyết, qua đây ăn cùng đi.”

Tống Tuyết đang đi một mình.

Nghe thấy Cố Tư Tư gọi mình, cô ta mỉm cười bước tới.

Nhưng khi nhìn thấy Thẩm Minh Nguyệt, ánh mắt rõ ràng có biến đổi.

“Không cần đâu, nhà em đang tụ họp gia đình, chị không tiện làm phiền.”

Tống Tuyết thông minh đến mức nào chứ.

Chỉ liếc mắt đã nhìn ra tình hình hiện tại.

Không ngờ Cố Tư Tư trực tiếp kéo tay cô ta lại, đứng dậy bê thêm một chiếc ghế từ bên cạnh tới, để cô ta ngồi cạnh Cố Viễn Chu.

“Khách sáo gì chứ? Chị đâu phải người ngoài.”

Tống Tuyết ngồi xuống bên cạnh Cố Viễn Chu, ý cười trên mặt càng sâu hơn.

“Chú Cố, dì Điền, vậy cháu làm phiền rồi.”

Nghe vậy, Cố Kiến Quân và mọi người cũng khó nói gì thêm.

Tống Tuyết cầm đũa lên, tùy tiện gắp vài món.

Đang suy nghĩ nên mở lời với Cố Viễn Chu thế nào, lại nghe anh lên tiếng trước.

“Ba, hôn lễ đừng kéo dài nữa. Tốt nhất định luôn trong hai ngày này, tuần sau có thể con phải đi công tác xa.”

Tống Tuyết sững người, quay sang nhìn Cố Tư Tư.

“Tư Tư, nhà em ai sắp kết hôn vậy?”

Cố Tư Tư xị mặt xuống, nhỏ giọng nói:

“Còn ai nữa? Anh hai em đầu óc úng nước rồi, nhất định đòi cưới cái cô nhà quê này.”

Tống Tuyết kinh hãi, âm điệu cũng vô thức cao vọt lên.

“Cái gì cơ?!”

Trong nháy mắt, ánh mắt mọi người đều đổ dồn lên người cô ta.

Lúc này Tống Tuyết cũng chẳng còn tâm trí giữ thể diện nữa, trực tiếp kéo tay áo Cố Viễn Chu.

“Anh Cố, anh sắp kết hôn rồi sao?”

Cố Viễn Chu bình thản né tránh, sau đó gật đầu.

Sắc mặt Tống Tuyết lập tức trắng bệch.

Bao năm nay cô ta vẫn luôn chờ anh.

Nếu Cố Viễn Chu cưới một người phụ nữ ưu tú hơn cô thì thôi đi.

Đằng này lại cưới vợ của anh trai mình.

Nói khó nghe một chút, đây chẳng phải loạn rồi sao?

Làm gì có chuyện em chồng cưới chị dâu?

“Nhưng như vậy sao được? Hiện giờ anh thân cư địa vị cao, cấp trên cũng rất coi trọng anh. Chuyện hôn nhân nhất định phải suy nghĩ kỹ.”

Thẩm Minh Nguyệt nhướng mày.

Xem ra không chỉ người nhà họ Cố không xem cô ra gì.

Ngay cả người ngoài cũng chẳng đặt cô vào mắt.

“Tống Tuyết, đây là chuyện riêng của nhà chúng tôi.”

Trên mặt Cố Viễn Chu vẫn mang nụ cười nhàn nhạt.

Nụ cười kia như thể được hàn chết trên mặt anh vậy.

Lời nói nghe có vẻ khách khí, nhưng thực chất là đang nhắc nhở Tống Tuyết đừng vượt quá giới hạn.

Sắc mặt Tống Tuyết càng thêm tái nhợt.

Hiển nhiên cô ta cũng nhận ra điều đó.

“Nhưng mà…”

Cô ta còn muốn nói gì đó thì đã bị Cố Viễn Chu cắt ngang.

“Mẹ, gần đây mẹ sắp xếp chuyện hôn lễ đi, vất vả cho mẹ rồi.”

Lời nói của Cố Viễn Chu luôn mang theo cảm giác không cho phép người khác nghi ngờ.

Điền Thục Phương vậy mà theo bản năng gật đầu đồng ý.

Đợi tới khi phản ứng lại, trên mặt bà cũng hiện lên vài phần ngạc nhiên.

Tống Tuyết nhìn Cố Viễn Chu, nước mắt dần đầy hốc mắt.

Bữa cơm này hiển nhiên không ăn nổi nữa.

Cô ta tìm đại một cái cớ, đỏ mắt bỏ chạy.

Thẩm Minh Nguyệt nhìn mà liên tục nhíu mày.

Xem ra người chồng tương lai này cũng không phải dạng đơn giản.

Đi ăn một bữa cơm thôi cũng có thể gặp người ái mộ.

Bên ngoài còn không biết có bao nhiêu hoa đào nữa.

Nếu là như vậy, cuộc hôn nhân này không kết cũng được.

“Nếu đồng chí Cố cảm thấy miễn cưỡng thì không kết hôn cũng được. Tôi dẫn theo Hiểu Hòa vẫn có thể sống tốt.”

Thẩm Minh Nguyệt chủ động buông lời.

Cô cũng không phải kiểu mặt dày nhất quyết phải gả vào nhà họ Cố.

Cố Viễn Chu không đáp lại lời cô, ngược lại hỏi:

“Đồng chí Thẩm, tôi muốn hỏi một chút, cô mang thai bao lâu rồi?”

Thẩm Minh Nguyệt sửng sốt, cảm thấy câu hỏi có chút khó hiểu.

Nhưng cô vẫn lịch sự trả lời:

“Ba tháng rồi.”

Đôi mắt đen của Cố Viễn Chu khẽ dao động.

Trong lòng cân nhắc một phen, anh càng thêm chắc chắn suy đoán của mình.

“Không miễn cưỡng. Là em trai, tôi nên để anh cả yên lòng. Sau khi kết hôn, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cô và đứa bé.”

Nghe vậy, Thẩm Minh Nguyệt gật đầu, cũng không nói thêm nữa.

Ăn cơm xong trở về nhà, Thẩm Minh Nguyệt dẫn theo Niếp Niếp tới căn phòng Điền Thục Phương đã chuẩn bị cho họ.

Bên trong có một chiếc giường lớn, còn có cả giá sách.

Trên giá đặt rất nhiều truyện tranh liên hoàn dành cho trẻ em.

Hiển nhiên căn phòng đã được chuẩn bị rất cẩn thận.

Mà lúc này, Cố Viễn Chu lại bị cha mẹ gọi vào phòng.

“Viễn Chu, con thật quá hồ đồ rồi! Ba biết con muốn chia sẻ gánh nặng cho gia đình, nhưng không nên lấy tiền đồ của mình ra đùa giỡn.”

Điền Thục Phương bên cạnh cũng liên tục nhíu mày.

“Con trai, vì sao con nhất quyết phải cưới chị dâu con?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...