Hương Thơm Ngọt Ngào
Chương 1
Tôi sinh ra đã mang theo một mùi hương ngọt ngào tự nhiên trên người.
Nhưng hoa khôi mới chuyển khoa lại chê đó là mùi hương liệu rẻ tiền, ngửi cực kỳ khó chịu.
Phó Hoài, cậu bạn thanh mai trúc mã ngồi cạnh tôi, lập tức sa sầm mặt. Cậu ấy cau mày nhìn tôi:
“Đúng là hơi nồng thật. Hạ Chi Chi, cậu đổi chỗ đi.”
Vậy là tôi bị đẩy xuống dãy bàn cuối.
Ngay cạnh Chu Úc, đại ca nổi tiếng khó dây vào nhất trường.
Sau đó, ở lối cầu thang vắng người, Chu Úc ép tôi vào tường rồi cúi đầu h/ í/ t thật sâu mùi hương trên người tôi.
Đúng lúc ấy, Phó Hoài bắt gặp.
Lon nước ngọt trong tay hắn bị b/ ó/ p méo đến biến dạng. Đôi mắt đỏ ngầu, hắn nghiến răng gằn từng chữ:
“Hạ Chi Chi, tôi đếm đến ba, em mau cút qua đây cho tôi!”
1.
Đầu óc tôi vốn không quá thông minh.
Còn Phó Hoài lại là học sinh ưu tú đứng đầu toàn khoa.
Mỗi lần dạy mãi mà tôi vẫn không hiểu, cậu ấy đều chống cằm cười nói:
“Chi Chi ngốc một chút cũng chẳng sao. Cùng lắm sau này tớ nuôi cậu.”
Phó Hoài chưa từng né tránh chuyện đó.
Mỗi lần nói câu ấy, cậu ấy còn cố tình nói rất lớn, giống như đang tuyên bố chủ quyền, khiến cả lớp đồng loạt nhìn sang chúng tôi bằng ánh mắt đầy mập mờ.
“Ồ ~~~”
Tôi xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, tức giận phản bác:
“Phó Hoài, tớ tự học được, không cần cậu nuôi!”
Nói xong, tôi ôm cuốn sổ ghi lỗi sai ngồi nghiên cứu lại từng bài.
Quả thật rất khó.
Nhưng chỉ cần bỏ thêm chút thời gian, tôi vẫn có thể học được.
Chỉ là cả lớp từ lâu đã mặc định tôi và Phó Hoài là một đôi.
Cho nên khi hoa khôi mới chuyển khoa xuất hiện, ngẩng cằm kiêu ngạo gõ lên bàn Phó Hoài rồi hỏi có thể ngồi cạnh cậu ấy không, ánh mắt mọi người đều đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
“Nhìn ánh mắt Phó Hoài nhìn Bạch Vi Vi đi, rõ ràng không trong sáng chút nào. Tôi cá là cậu ấy đồng ý ngay.”
“Chắc chắn rồi! Bạch Vi Vi vừa xinh vừa học giỏi, còn từng thi Olympic Toán với Phó Hoài nữa. Hạ Chi Chi lấy gì so với người ta? Lấy ngực to à?”
“Ha ha ha ha ha!”
“Thanh mai nhỏ đáng thương sắp bị học thần đá rồi, chắc lát nữa khóc mất.”
Tay cầm bút của tôi khẽ run lên.
Tiếng bàn tán xung quanh không ngừng vang lên khiến tôi vô thức co người lại, cảm giác như có hàng đàn kiến bò kín khắp cơ thể.
Khó chịu đến nghẹt thở.
Rõ ràng ngay từ đầu tôi đã nhắc Phó Hoài đừng công khai chuyện thanh mai trúc mã.
Là chính cậu ấy cứ cố tình trói buộc 2 đứa lại với nhau.
Nhưng cuối cùng, người bị đem ra cười nhạo lại là tôi.
Chỉ vì tôi ngốc, còn cậu ấy là học sinh ưu tú.
Đúng lúc ấy, Phó Hoài đột ngột đập bàn đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng quét qua xung quanh:
“Ai còn dám nói Hạ Chi Chi thêm câu nữa thử xem!”
Cả lớp lập tức im bặt.
Bạch Vi Vi không vui ra mặt. Cô ta trực tiếp ngồi lên mép bàn Phó Hoài, đôi chân trắng nõn gác hờ bên cạnh. Đầu gối cô ta cố ý huých nhẹ vào ngực cậu ấy, giọng đầy mất kiên nhẫn:
“Phó Hoài, rốt cuộc cậu có muốn tôi ngồi cạnh không? Tôi chỉ hỏi thêm lần này thôi. Không trả lời là tôi đi đấy.”
“Cậu nhìn xem, bao nhiêu người đang xếp hàng muốn ngồi cùng bàn với tôi kìa.”
Cô ta hất cằm về phía đám nam sinh xung quanh đang nhìn mình chằm chằm đầy thèm muốn.
Phó Hoài nhìn đôi chân vừa dài vừa trắng của cô ta vài giây, yết hầu khẽ động rồi bật cười:
“Tớ có bạn cùng bàn rồi, không đổi được.”
“Nhưng cậu có thể ngồi ngay bàn phía trước tớ.”
2
Trên người tôi bẩm sinh đã có một mùi hư/ ơ/ ng ngọt ngào.
Phó Hoài luôn thích dính lấy tôi. Ngay cả trong giờ học, cậu ấy cũng thỉnh thoảng tựa đầu vào vai tôi.
Tôi đỏ mặt tía tai, nói khẽ: “Phó Hoài, thầy giáo đang nhìn kìa.”
“Ừm, thầy quay đi viết bảng rồi.”
Cậu ấy nhanh chóng tách ra, tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng kể từ khi Bạch Vi Vi chuyển đến, mọi thứ đã thay đổi.
Cô ta ngồi bàn phía trên, tóc đuôi ngựa buộc cao, để lộ chiếc cổ thanh mảnh trắng đến phát sáng dưới ánh đèn huỳnh quang. Phó Hoài thường xuyên nhìn đến ngẩn người, chống cằm thẫn thờ suốt cả tiết học.
Mỗi khi tan học, Bạch Vi Vi lại quay xuống thảo luận bài vở với cậu ấy. Hai người luôn kề sát bên nhau, đôi khi những sợi tóc dài của cô ta vô tình lướt qua mặt Phó Hoài.
Vành tai cậu ấy đỏ rực lên ngay lập tức.
Trên đường đi học về, cậu ấy nói với tôi: “Loại người như Bạch Vi Vi lăng nhăng quá, cậy mình xinh đẹp là gặp đàn ông nào cũng quyến rũ. Tớ không thích đâu, vẫn là Chi Chi nhà mình ngoan nhất.”
Thế nhưng, khi tôi gặp phải một bài toán khó mà nghiên cứu suốt hai ngày hai đêm vẫn không hiểu, tôi tìm đến Phó Hoài để hỏi vào giờ ra chơi.
Cậu ấy cứ thẫn thờ nhìn vào vị trí bàn trống phía trước, lạnh lùng đẩy tôi ra:
“Cậu ngốc thế này, dạy cả buổi chiều chắc gì đã hiểu, còn những người khác đang đợi hỏi bài tớ nữa, cậu không biết tự dùng điện thoại mà tra à?”
Tôi đã thử dùng điện thoại chụp ảnh đề bài rồi, nhưng vẫn không hiểu cách làm.
Tôi mím môi: “Phó Hoài, câu này tớ đã nghiên cứu mấy ngày rồi, cậu chỉ cần giảng qua là tớ hiểu ngay mà.”
“Cậu chỉ cần giảng cho tớ một lần thôi, nếu tớ vẫn không hiểu thì cậu không cần giảng nữa, có được…”
Lời tôi còn chưa dứt, người bên cạnh đã lao đi nhanh như mũi tên rời cung.
Cậu ấy chạy thẳng về phía bóng dáng mảnh khảnh ở ngoài hành lang. Bạch Vi Vi mặc áo sơ mi trắng phối với váy xếp ly xinh xắn. Gió thổi qua làm tà váy khẽ bay.
Phó Hoài tiến lại gần hơn, vừa vặn che khuất hoàn toàn bóng dáng cô ta.
Tôi ngây người nhìn họ.
Rõ ràng trước khi tầm nhìn bị che khuất hoàn toàn, tôi đã nhận ra ánh mắt đầy khiêu khích của Bạch Vi Vi. Cô ta cố tình.
“Ồ, thanh mai sắp khóc rồi kìa? Tao đã bảo là Phó Hoài chắc chắn thích Bạch Vi Vi rồi mà mày không tin.”
“Mày ngốc thế này, không có Phó Hoài thì sống sao nổi đây?”
“Hay là qua ngồi với tao đi? Tao là người đứng thứ ba toàn khoa đấy, cũng chẳng kém Phó Hoài là bao đâu, thấy sao?”
Một bàn tay vươn ra định kéo tôi. Ngô Hào nhìn chằm chằm vào vòng một căng đầy của tôi, giọng điệu đầy ngạo mạn.
Tôi vội vàng lùi lại, không cẩn thận va phải góc bàn.
Ngay lúc không còn đường lui…
Một chai Coca-Cola bay tới, đập thẳng vào tay hắn. Ngô Hào bị trúng đòn, đau đớn kêu thét lên, co rúm người dưới đất.
Một thiếu niên với dáng người cao ráo, tay xách áo khoác từ dãy bàn cuối bước tới. Gương mặt cậu ta lạnh lùng, tung một cú đá thật mạnh vào người hắn.
“Cút đi, đừng cản đường.”
Ngô Hào lồm cồm bò dậy rồi chạy mất dạng.
Tôi nuốt nước bọt, định thu dọn đồ đạc rời đi thì mặt bàn bị ai đó gõ nhẹ.
“Câu nào không biết?”